Đại gia Gatsby châu Á với những party xa hoa

Dựa theo Câu Chuyện Về Jho Low – Kẻ Đã Lừa Cả Phố Wall, Hollywood Và Thế Giới như một phiên bản Đại gia Gatsby Châu Á thời hiện đại. Ngay khi còn học đại học ở Mỹ, Jho Low đã sống xa hoa đúng chất một cậu ấm biết hưởng thụ. Cuối tuần, anh ta chìm đắm trong những party linh đình, ngập tràn champagne.

Đây không phải là một vụ án tham nhũng thông thường tại một quốc gia đang phát triển. Theo các nguồn tin, chính Jho Low, phụ tá 27 tuổi ít người biết đến của vị Thủ tướng, đã lấy đi số tiền đó, có lẽ là hàng trăm triệu, nếu không muốn nói là hàng tỉ đô-la và dùng nó để thành lập một công ty sản xuất phim ở Hollywood, đặt làm riêng một chiếc du thuyền sang trọng bậc nhất thế giới, và ném tiền như rác vào những bữa tiệc thác loạn trên khắp thế giới.

*******

Khi học ở Mỹ, Jho Low luôn cố gắng làm quen với những người bạn đến từ giới thượng lưu. Bố anh ta sẵn sàng chi hàng chục nghìn USD mỗi tháng để con trai đầu tư cho các mối quan hệ.

Dĩ nhiên, Low giàu có, bởi tài sản gia đình lên tới hàng triệu USD. Trong thời gian theo học ở Wharton, anh ta vẫn đều đặn nhận những khoản tiền lên tới hàng chục nghìn USD do bố gửi đến để chi trả cho những chuyến đi đánh bạc ở thành phố Atlantic và những buổi tiệc xa xỉ.

Số tiền đó là món quà từ một ông bố giàu có, hết lòng vì con cái, để Low có thể tiếp cận con cái của những gia tộc quyền lực và có ảnh hưởng đang theo học tại Wharton. Nhưng dẫu có sự hậu thuẫn của bố, Low vẫn khá chật vật để trang trải khoản chi phí của đêm tiệc ở Shampoo. Tuy các vị khách không ai hay biết điều này, nhưng thực ra anh ta chỉ trả trước được một phần rồi trả góp, và sau hàng tháng trời kỳ kèo mặc cả, cuối cùng anh ta cũng được chủ quán đồng ý giảm cho đáng kể.

Tiệc tùng giúp Low quen được nhiều nhân vật trong giới thượng lưu ở Mỹ

Low bắt đầu mời thành viên trong các câu lạc bộ sinh viên, bạn bè người châu Á và Trung Đông của mình đi đánh bạc, và thường thuê những chiếc limousine dài để chở mọi người đi khoảng một giờ đến thành phố Atlantic. Nhóm bạn thường tới chơi bạc ở khu khách sạn và sòng bạc Trump Plaza, mỗi lần xuống tay vài trăm USD là chuyện thường.

Low thậm chí còn viết thư mời Ivanka Trump, khi đó cũng là sinh viên trường Wharton, tới tham dự. Low kể cho các bạn rằng cô ấy từ chối lời mời này vì không bao giờ muốn đặt chân vào các sòng bạc “gớm ghiếc” của bố mình.

Nhóm bạn quay lại thành phố Atlantic vài lần, và có lần Low lời được khoảng 200.000 USD, nhưng rồi lại làm bốc hơi toàn bộ số tiền kiếm được trong một đêm hăng máu cờ bạc vào năm 2002. Những người xung quanh đều mắt tròn mắt dẹt trước sự phóng túng của anh ta khi đặt cược khoản tiền trị giá bằng học phí cả một năm. Họ chắc mẩm rằng anh chàng này hẳn có thừa tiền để đốt phá.

Low còn xây dựng tên tuổi cho mình theo nhiều cách khác. Anh ta viết bài về chứng khoán cho Wharton Journal, tờ báo do sinh viên trong trường kinh doanh thực hiện.

Trong một bài viết, được đăng tải trong số ra ngày 6 tháng 11 năm 2000, Low khẳng định rằng Enron không còn là một hãng bảo thủ vận hành hệ thống đường dẫn khí đốt nữa, mà đã trở thành một công ty tài chính làm ăn có lãi và đang kiến tạo những thị trường hàng hóa mới.

Bài báo này ra đời một năm trước khi Enron sụp đổ trong một vụ bê bối tài chính lớn khiến các vị lãnh đạo cấp cao trong tập đoàn này phải ngồi tù. Nhưng vấn đề không phải là bản phân tích này mắc sai lầm; thực ra, nhiều lãnh đạo ngân hàng đã mù quáng tin vào những lời nói dối của Enron. Low đã đạo nguyên văn nhiều phần trong bài báo của mình từ một báo cáo của công ty Salomon Smith Barney. Low viết rất nhiều bài báo tương tự bằng cách sao chép phần lớn nội dung từ báo cáo của các chuyên gia phân tích ở Phố Wall.

Không hiểu sao việc này lại qua mặt được đội ngũ biên tập viên của tờ báo, vậy là Low dần dần gây dựng được danh tiếng là chuyên gia chọn cổ phiếu, dù chỉ là một sinh viên chân ướt chân ráo bước vào cổng trường đại học và không có chút kinh nghiệm nào trong phân tích hoạt động của các công ty.

Low bắt đầu tạo dựng hình ảnh về một thiên tài giàu có. Trong khuôn viên trường, anh ta thường lái chiếc xe mui trần Lexus SC-430 màu đỏ nâu đi thuê nhưng nói dối là của mình.

Anh ta cố tình không đính chính những lời đồn đoán rằng anh ta là một “hoàng tử của Malaysia,” dù những sinh viên đồng hương khác khi nghe thấy điều này đều không khỏi phì cười. Thực ra, Low cũng dự phần vào vở kịch này, một vở kịch không những nhằm giúp anh ta vượt qua được sự mặc cảm và rụt rè về xuất thân tỉnh lẻ của mình, mà còn nhằm giúp anh ta tiến thân vào tầng lớp xã hội đúng như khao khát ban đầu.

Anh ta tìm kiếm các sinh viên thuộc tầng lớp thượng lưu rồi theo đuổi kết thân với họ. Anh ta quen Hamad Al Wazzan, con trai của một ông trùm trong lĩnh vực xây dựng và năng lượng ở Kuwait, và kết bạn với các sinh viên đến từ các quốc gia vùng Vịnh giàu có của Trung Đông.

Bên cạnh một Low khao khát vươn tới tầng lớp thượng lưu trong xã hội là một Low khác, với bạn bè thuộc tầng lớp khiêm nhường hơn anh ta sẵn sàng ngồi trong phòng ký túc xá cùng họ vừa ăn gà rán KFC vừa xem những đĩa phim DVD lậu mang từ Malaysia sang. Trong nhóm này có Seet Li Lin, một người cực kỳ nhanh trí, tới Wharton học theo diện học bổng nhà nước.

Khi ở bên cạnh Seet và nhóm bạn của hai người, Low sẽ cởi bỏ lớp vỏ bọc của mình. Họ cùng nhau xem những trận đấu quyền anh trên truyền hình cáp, Low xuề xòa đi lại trong bộ quần áo rộng thùng thình, và thường lui tới một câu lạc bộ thoát y ở Philadelphia tên là Delilah’s, hoặc la cà trong một quán bar tồi tàn nào đó quanh trường.

Có lần, Low hẹn hò với một vũ công người nước ngoài làm việc trong câu lạc bộ thoát y trên, và không tiếc tiền mua quà cáp tặng cô. Anh ta mơ tưởng đến những ngôi sao tóc vàng như Paris Hilton và Britney Spears, xem đi xem lại hàng chục lần bộ phim đầu tay của Hilton, House of Wax (Ngôi nhà bằng sáp), khiến các bạn cùng phòng trố mắt ngạc nhiên.

Với cách nói chuyện nhẹ nhàng, đôi khi còn không nghe rõ tiếng, Low có thể khiến bạn dễ dàng quên mất rằng mình đang làm đúng việc mà anh ta mong muốn. Năm 2003, anh ta thuyết phục được các bạn bè người Ả-rập thu xếp cho mình một chuyến đi vòng quanh Trung Đông, giới thiệu anh ta với những gia tộc giàu có nhất và những công ty có ảnh hưởng nhất ở đó. Low nghỉ hẳn một học kỳ, tới Kuwait và nhờ Al Wazzan thu xếp các cuộc gặp gỡ với các doanh nhân và thành viên của gia đình hoàng tộc ở quốc gia này.

Khi đó, ở Abu Dhabi, tại một trong những buổi gặp gỡ mà anh ta có được sau nhiều năm mạnh tay rải tiền xây dựng quan hệ, Low làm quen với một người sẽ thay đổi hướng đi của cuộc đời anh ta.

Party ở Philadelphia, tháng 11 năm 2001

Low đứng trong Shampoo, một trong những hộp đêm nổi tiếng nhất Philadelphia mà anh ta vừa thuê làm nơi tổ chức tiệc mừng sinh nhật lần thứ 20 của mình, và khảo sát nơi này. Anh ta đồng ý trả khoảng 40.000 đô-la để bao nguyên quầy bar và đồ tráng miệng, và yêu cầu không cho khách thông thường vào nhằm tạo bầu không khí độc quyền cho buổi tiệc.

Mới là sinh viên năm hai, Low đã miệt mài dành hàng tuần nghiền ngẫm cuốn danh bạ sinh viên ở Đại học Pennsylvania. Tuy không quen biết, nhưng anh ta cũng gọi điện cho Chủ tịch của các câu lạc bộ sinh viên trong trường vì muốn buổi tiệc phải tập trung được đầy đủ các cô gái được mến mộ nhất.

Đây không phải là một đêm liên hoan bình thường của sinh viên, và tất cả đều có mặt, từ thành viên của các đội thể thao cho đến các nhóm nghệ sĩ và sinh viên nước ngoài. Quầy bar đã sẵn sàng đầy đủ các loại sâm-panh, có thể đảm bảo ly của mỗi người đều đầy tràn suốt đêm.

Đứng dưới quả bóng Disco khổng lồ treo trên trần nhà, với dáng vẻ đã ngà ngà say và bắt đầu lắc lư vô thức theo tiếng nhạc đang nện thùng thùng, Low ngượng ngùng bắt chuyện với các cô gái, hỏi họ có cảm thấy thích bữa tiệc không. Dường như anh ta đặc biệt sốt sắng muốn làm hài lòng mọi người. Có lúc trong bữa tiệc tối hôm đó, một đoàn người mẫu chỉ mặc biniki làm từ lá rau diếp giễu qua sàn nhảy rồi leo lên nằm ngửa trên một mặt quầy bar.

Sau đó các nhân viên phục vụ đặt sushi phủ lên cơ thể gần như trần truồng của họ để các vị khách dùng đũa gắp. Một cô gái hóa trang giống Marilyn Monroe lộng lẫy xuất hiện và hát bài hát chúc mừng sinh nhật với giọng đầy nhục cảm. Low đứng xem màn trình diễn và mỉm cười trong tiếng hò reo tán thưởng của đám đông.

Một số người có mặt trong đêm ấy gọi Low là “Đại gia Gatsby của châu Á”, vì dường như chủ nhân của bữa tiệc chỉ đứng ngoài quan sát chứ không đích thân tham gia vào bữa tiệc của chính mình. Giống như Jay Gatsby, thân thế của Low được bao phủ trong một màn sương bí mật. Các vị khách mời cảm thấy họ cần phải nói chuyện với vị mạnh thường quân của mình, nhưng những cuộc trao đổi trở nên trịnh trọng đến gượng gạo và nhạt dần.

Anh ta tuy thân thiện nhưng thực sự không có chuyện gì thú vị để nói, thay vào đó lại cứ liên tục hỏi xem khách khứa đã hài lòng chưa. “Cậu có thích champagne không? Món sushi thế nào?”. Anh ta không tán tỉnh các cô gái như cách làm thông thường của các nam sinh viên khác khi họ đứng ra tổ chức tiệc. Thực ra, anh ta thậm chí còn không hề tán tỉnh.

Jho Low và cô nàng tiệc tùng Paris Hilton

Low chọn học ở Trường Kinh doanh Wharton của Đại học Pennsylvania, trong số các cựu sinh viên của trường này có Warren Buffett và Donald Trump, vì nơi đây nổi tiếng là lò sản xuất ra các tài phiệt sừng sỏ trên thế giới. Low học khoa kinh tế với mức học phí 25.000 USD/năm, và ở đây anh ta được học về cơ chế của chủ nghĩa tư bản. Nhiều bạn cùng lớp của Low, vốn thuộc các gia đình khá giả trên khắp thế giới, mơ ước về một sự nghiệp ở Phố Wall.

Low học chuyên sâu về tài chính hơn là môn kinh tế học vĩ mô khô khan, nhưng anh ta không có ý định xây dựng một sự nghiệp bình thường trong lĩnh vực ngân hàng. Anh ta học tập chăm chỉ trong năm đầu tiên, phải khẳng định, anh ta có khả năng nắm bắt nhanh với trí nhớ phi thường, nhưng sau đó bắt đầu coi Wharton trước hết là nơi để giao du và gây dựng các mối quan hệ.

Buổi tối hôm đó ở Shampoo, cũng như nhiều sự kiện khác mà anh ta sẽ đứng ra tổ chức trong suốt 15 năm tiếp theo tại các hộp đêm và sòng bạc khắp nơi trên thế giới, thuần túy là một màn trình diễn mà Low đạo diễn nhằm gây ấn tượng.

Chắc chắn, anh ta thích tiệc tùng và thích có những phụ nữ đẹp vây quanh, nhưng trên hết, đây là một khoản đầu tư giúp mang lại cho anh ta vẻ ngoài thành đạt và là một nhân vật không thể thiếu. Đó là lý do vì sao trước khi diễn ra bữa tiệc ở Shampoo, anh ta lại đưa ra một yêu cầu rất phô trương: Thiệp mời dự tiệc phải in hoa chữ JHO LOW khổ to bên cạnh tên của các câu lạc bộ trong trường.

Low in hai loại thiệp mời, là tiêu chuẩn và dành cho khách VIP, hứa hẹn rằng khách VIP sẽ có “quầy bar độc quyền miễn phí”, và có thông tin chi tiết về các chuyến xe bus đón khách từ khuôn viên trường chở tới hộp đêm.

Lúc này, trong tiềm thức Low đã hiểu được rằng con người muốn được cảm thấy mình là người quan trọng, được là một phần của một câu lạc bộ độc quyền nào đó, và anh ta đã đánh vào tâm lý đó. Trên tấm thiệp viết: “Trang phục hợp thời là yêu cầu bắt buộc. Không mặc đồ jeans hay đi giày thể thao”.

[…]

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.