Demo Day Ngày khởi “nghiệp” định mệnh – Chương 1

Chương 1: Demo Day Ngày gọi vốn định mệnh

Sài gòn vào một buổi sáng đẹp trời. Tôi là Khánh – một thanh niên đang ôm giấc mơ Startup của mình sẽ thành kỳ lân – unicorn như bao thanh niên khác trên thế giới, đang háo hức trên đường tới hội trường Demo Day – ngày hội dành cho dân start-up thuyết trình (pitching) dự án để kêu gọi vốn đầu tư từ ban giám khảo, các đơn vị quỹ, nhà đầu tư hoặc tìm partner.

Bỗng một con Lexus màu trắng tránh xe ba gác đang chở đồ bị tuột dây chằng làm rơi cái bàn xuống đường, rồi lấn làn rồi đâm xầm vào xe máy của tôi, vẫn chưa dừng lại mà còn cáng lên cái chân nữa, chắc tài xế hoảng loạn mất tinh thần rồi. Thôi thế là toi đời tui rồi – Tôi nghĩ thầm

Vì quá bất ngờ nên tui không kịp phản ứng gì, chỉ nghe giọng con gái bắc loáng thoáng rồi tôi lả người đi. Một phần vì đau, lại còn chưa kịp ăn sáng, cũng như mấy đêm nay thức khuya để soạn bài Pitch deck. Khi tỉnh dậy thấy mình đang trong bệnh viện lôi điện thoại ra thì thấy rất nhiều cuộc gọi trong team, bạn bè, ban tổ chức gọi. Ngay lúc đó một co-founder gọi đến tui liền kể lại tai nạn với một giọng rất lớn

Mịa nó không biết hôm nay ngày gì xui xẻo gặp ngay con bánh bèo bắc kỳ mày ạ, nó cáng gãy chân tui roài? Rồi tôi kể một lèo câu chuyện abc…xyz….

Tôi có một cái tính khá “dị” nếu bình thường thì nhìn có vẻ hòa đồng như cái cách bình thường tôi có thể ăn hành lá khi không có thùng rác ở gần hoặc đi ăn cùng mấy đứa không được hành chứ thực chất là cách ăn của tôi với hành lá đó là chỉ nhúng hành lấy hương một lát rồi vớt bỏ hành đi nên team ăn hành hay không hành cũng không ưa tôi và chủ quán cũng thế nói tôi phải chọn 1 trong 2 chứ không có kiểu ăn dị thế được. Tôi ghét Trung Quốc nhưng hiện tại cũng chẳng ưa tụi Tây lông cho dù là văn hóa, con người Châu Âu suốt một thời gian dài tôi từng ngưỡng mộ. Tương tự người Bắc tôi cũng chẳng ưa mà người miền Tây, Sài gòn tui cũng chẳng thích nhưng tất nhiên cái tính dị này thì tôi cũng phải dấu trong điều kiện bình thường. Có lẽ do nguồn gốc của tôi cũng là dân lai tạp thể hiện qua giọng nói lai lai nửa nam nửa bắc vì ông bà tôi là người gốc Bắc di cư vào nam năm 54 sinh ra ở miền Tây rồi lớn lên học hành ở Sài gòn.

Đầu tiên là định kiến của tôi với dân ngoài bắc, ai cũng biết sau biến cố sau năm 30/04 – sự kiện “triệu người vui cũng có triệu người buồn” như bác Võ Văn Kiệt đã nói, kéo theo sự kiện “Thuyền nhân” vượt biên mà thế hệ ông bà, cha mẹ và anh chị đã từng trải, còn tôi thế hệ cuối 8x nên chỉ biết sơ sơ vì người lớn không dám nói đến hoặc chỉ nói bóng gió về những kí ức đau buồn đó, hồi đó nhà nước khi đó áp dụng “chủ nghĩa lý lịch” cho đến thế hệ tôi vẫn còn khó khăn trong chuyện làm giấy tờ hành chính này nọ. Có lẽ không chỉ tôi có chút định kiến mà thường thì không tiện nói ra mà người miền nam rất dị ứng với “văn hóa nón cối” công cuộc “đào nam lấp bắc” với thái độ bề trên lếu láo điển hình là câu “biết bố mày là ai không?”, người Sài gòn rất nhạy cảm với từ ” giải phóng”, “cải tạo”…cũng như người ngoài bắc nóng mặt khi bị nói từ “bắc kỳ” vậy. Tôi cũng từng có nhiều trải nghiệm, ấn tượng cực kì không tốt với người ngoài Bắc, dù vẫn biết ở đâu cũng có người này người kia. Tôi nghĩ có thể do trải qua thời kì văn hóa lai căng thời Pháp thuộc rồi đến văn hóa bao cấp với cơ chế “xin – cho”, cơ chế lãnh đạo theo kiểu “hồng hơn chuyên”, làm việc theo cơ chế mệnh lệnh….họ chưa được trải qua cơ chế tư bản thị trường tự do, dân chủ như miền Nam nên thường tôi mặc định rằng thế hệ những người bắc từ 8x trở về trước, tư tưởng khá bảo thủ về ý hệ thức với văn hóa Khổng-cộng-nho “tẩy não” làm mất đi khả năng tư duy phản biện đa chiều, thực chiến. Trai bắc không phải kiểu thể hiện là người kẻ cả quyền cao chức trọng, học vị hàn lâm trí thức thì là loại phông bạt , khôn lỏi, lừa lọc, xảo trá hoặc dạng ngụy quân tử, văn vở, càng già càng thâm hiểm như tụi tàu. Còn con gái bắc thế hệ này hiện rõ qua giọng nói đanh đá chua ngoa có phần cục súc khác xa giọng con gái miền nam, còn kiểu tiểu thư sang chảnh nhưng chỉ giỏi thảo mai nịnh nọt giả tạo đối xử nhân xử thế thì kiểu “thượng đội hạ đạp”, giàu thì nịnh bợ nghèo thì khinh. Đối với thế hệ GenZ hay du học sinh thì tôi có cái nhìn cởi mở hơn.

Còn với miền Tây sông nước nơi tôi sinh ra nhưng thuở nhỏ thỉnh thoảng rất bực mình khi bị tụi bạn hay ai đó chọc là “bắc kỳ dzón” vì có giọng “lớ lớ” hay văn hóa ăn thịt chó trong những bữa tiệc gia đình họ hàng. Khi lớn lên điều mà tôi không thích trong văn hóa miền Tây có lẽ là thái độ trong làm việc, học hành của họ rất xuề xòa qua loa có lẽ một phần do văn hóa khai khẩn đất hoang nam bộ ngày xưa, thiên nhiên thì ưu đãi tôm cá, rau trái nên với quan niệm “ăn thì nhiều chứ ở bao nhiêu” trái ngược miền bắc “nhà cao cửa rộng trước” có ăn tần hà tiện cũng không sao mà cả 2 văn hóa tôi đều không ưa. Rồi lớn lên học ở Sài gòn thì cũng không ưa văn hóa quá thực dụng của tụi bạn, những người làm ăn buôn bán vì họ quá khôn lanh, toan tính lợi ích. Vào những năm 9x, 2000 thì tụi dân “Xì phố” luôn cho mình là dân thượng đẳng, thích chơi ngông kiểu “rãi tiền”, giỏi giang và giàu mặc dù họ không còn là “Hòn ngọc viễn đông” năm nào nữa. Mà quả thật đối với dân tỉnh lẻ thì được lên “thành phố” chơi nhất là trong các công viên giải trí luôn là mong ước của tụi con nít mỗi khi hè. Rồi khi Việt Nam mở cửa thì những gia đình có Việt kiều còn oách kinh khủng. Chẳng hiểu sao cuộc sống tôi từ học hành làm việc các mối quan hệ cứ phải làm việc gắn bó với cả 2 loại kiểu người bắc-nam đồng thời vậy. Còn miền Trung tôi gần như không có mối quan hệ hoặc ít khi phải làm việc học hành cùng.

Ngoài ra tôi còn có cái tính hồi nhỏ hơi mắc cười đó là tôi hay đi hù mấy bé gái nhỏ tuổi hơn khi thấy tụi nó ngang ngạnh không nghe lời hay khi cãi nhau mà có vẻ sắp thua thì tôi sẽ ra tuyệt chiêu: Bà con ơi xem con Thảo dữ như bà la sát kìa, con gái con lứa thì người ta dịu dàng nết na chứ dữ dằn thế lớn lên chẳng thằng nào dám yêu đâu! Có bé vẫn cố cãi rằng: “kệ lớn lên chẳng cần yêu làm gì cho mệt” tôi chốt: “Ừ ừ. Không tin đi rồi mai mốt ế bảo sao xui nha haha”. Sau đó thường mấy bé có chút phân tâm suy nghĩ, có chút cay cú nhưng nhỏ hơn tôi nên không biết làm nói gì tiếp nên dịu giọng xuống. Thêm cái nữa là tôi vốn không ưa mấy đứa tiểu thư, con một vì tụi này được nuông chiều nên chẳng biết làm gì đã thế lại hay ích kỉ chỉ biết lợi cho bản thân, đã thế còn là fan cuồng ngôn tình, cổ tích luôn sống trong ảo mộng và còn hay nuôi mèo nữa chứ. Ngoài ra tôi còn được mẹ hay nói vun vào kiểu mai mốt kiếm con bé nào đảm đang siêng năng chút vì mày cũng không phải là đứa có sức khỏe, siêng năng tháo vác gì mà quen gặp mấy đứa tiểu thư hay mấy đứa miệng ngon ngọt thì mày không chỉ mệt mỏi vì chiều chuộng mà còn khổ cả đời nữa con ạ. Rồi xem thấy mấy đoạn trong phim Phía trước là bầu trời làm tôi dị ứng với lời nói giọng điệu của các cô gái bắc như “Nguyệt thảo mai” làm tôi quá sợ mấy đứa gái như thế tự hứa sẽ luôn sáng suốt không được yêu đương dính dáng gì đến tụi này. Không chỉ trong suy nghĩ mà còn bị ám ảnh cả vào giấc mơ, hiện ra cảnh tượng tôi đi làm về đã mệt rồi thấy đứa con đang khóc, vợ tiểu thư thì nó hay bị trầm cảm, vừa khóc vừa tự hành hạ mình, đã thế hai con mồn lèo thì phá loạn cả căn phòng cào rách gấu bông, sô pha rồi cắn nát cái áo sơ mi yêu thích của tôi, sợ quá bật dậy hên chỉ là mơ. Vì bị ám ảnh nên hồi mở hostel tôi mà đã ghi nội qui trên blog và web thêm một điều lưu ý là Không nhận khách tiểu thư, bánh bèo và nếu còn ở khu phố cổ nữa thì xin miễn phục vụ. Còn mảng làm dịch vụ cano du thuyền dòng trung-cao cấp nên nhóm khách bánh bèo, tiểu thư khá nhiều nhưng tôi chỉ là co-founder phụ trách mảng lên kế hoạch chiến lược, điều hành ở văn phòng nên chẳng phải tiếp xúc trực tiếp.

Cũng vì thái độ kì thị mấy bé tiểu thư mà tôi bị bạn bè nói là người làm dịch vụ mà phân biệt gì kì zậy, tụi nó còn nói “ghét của nào trời trao của ấy”. Tôi đáp: Chẳng bao giờ có chuyện đó được vì tụi nó không bao giờ để mắt tới tui còn tui không bao giờ quen tụi nó. Còn nếu trên đời có chuyện đó thật thì tui đây sẽ ghét nào đứa tiểu thư nào xinh gái, học giỏi dễ thương nhà mặt phố bố làm quan nè haha! Thấy tôi nói vậy tụi bạn không nói gì nữa nhưng có đứa vẫn chêm vào: Ừ ừ “nghiệp” đó Khánh ạ. Tôi lại đáp trả với vẻ tự đắc: Tui đạo Thiên Chúa nên cũng chẳng biết mấy vụ nghiệp gì đó đâu mà lo.

Na đứng như trời trồng ngoài cửa nghe hết những lời tôi đay nghiến giận dữ trút lên người cô ấy. Một lát sau khi tôi nói chuyện xong điện thoại thì cô ấy bứơc vào với một đôi mắt rưng nói như sắp khóc:

Bộ tớ xấu xa độc ác lắm hay sao mà cậu đay nghiến tớ quá vậy í? Bộ tớ có thù oán hay làm gì mà cậu lôi cả người miền bắc vào mà miệt thị vậy hở?

Na tưởng tôi cỡ tuổi nên xưng hô như thế chứ thật ra tôi đã sang hàng 3x rồi. Thấy cô ấy nói vậy trong lòng cũng thấy có phần hối lỗi vì những câu nói có phần xúc phạm con gái ngoài bắc và phân biệt vùng miền nhưng một phần thành kiến trong tôi bảo vệ rằng mình nói có gì sai đâu, có gì nói đó không ưa thì nói không ưa thế thôi.

Ừ thì tui vơ đũa cả nắm đó nhưng nó có gì sai nào? Rồi thì cô ấy nói tưởng trong Sài gòn hào sảng phóng khoáng bây giờ ít khi nào có phân biệt kì thị như vậy, rồi thì con gái ngoài bắc sinh ra đã khổ rồi không ngờ vào trong nam này cũng bị nói thế này thế nọ….

Hix lúc này tự nhiên thấy vô cùng hối lỗi lời nói của tôi thật cay nghiệt muốn nói xin lỗi chân thành nhưng thành kiến của tôi một lần nữa kiềm hãm lại nên chỉ nói được câu:

Tui xin lỗi vì lỡ lời.

Na rớm rớm nước mắt rồi bước ra khỏi phòng. Một lúc sau cô ấy quay lại phòng nói: Giờ em (sau khi biết tôi hơn tuổi nhiều) sẽ bồi thường cho anh là 100 triệu.

Tôi vội nói: Haizz có 100 triệu thì làm được gì trời, sao số tui khổ quá vậy!

Sao 100 triệu mà anh còn chê ít á? Anh tính ăn vạ hay gì?

Không phải 100 triệu tiền bồi thường là đủ rồi nhưng mà với tui 100 triệu giờ chẳng làm được gì cả.

Sao thế ạ?

Tui cần ít nhất 400 triệu nữa để hoàn thành dự án app đang triển khai mà sáng nay tôi đi Pitch đó. Chứ không có số tiền đó thì tui biết làm sao.

À thôi giờ tui tính thế này 100 triệu cô đền bù, còn 400 triệu kia cô cho tui vay dạng chuyển đổi cổ phần nha.

Anh có vấn đề về thần kinh không nhở? Lúc nãy anh còn chửi tôi là con bánh bèo bắc kì mà giờ lại quay sang năn nỉ vay tôi à?

Tôi tức mình nói: Ừ giờ thì tui bị thần kinh đó, cũng nhờ cô cả đó. Nhờ cô tông tui mà giờ tui thê thảm ra nông nỗi này nè.

Thôi thôi em xin anh. Em biết rồi! Lỗi của em, anh không phải nói nữa. Để em suy nghĩ vụ kia rồi trả lời anh sau. Giờ vụ tai nạn này giải quyết luôn nhở! Na nói đợi xíu rồi gọi điện thoại. Lúc sau cô ấy hỏi tôi có đồng ý không? Hay sao? Và điều kiện tôi phải bãi nại và không được đưa bất kì hình ảnh nào của cô ấy hay chuyện gì về vụ tai nạn lên mạng xã hội.

Tôi đồng ý!

Vậy mai em qua đưa biên bản anh kí rồi có gì em thanh toán tiền bệnh viện và chuyển khoản cho anh. Còn vụ kia để em hỏi bạn trai rồi trả lời anh sau.

Chân tôi thì chỉ trật khớp và tổn thương bên ngoài chứ không bị gẫy xương, bó bột một thời gian là được. Chỉ có chiếc Airblade của thì hư hại nặng. Nằm bệnh viện thêm 2 ngày nữa là xuất viện về nhà.

Hôm sau Na vào bệnh viện thăm tôi kèm theo cà mên cháo sườn. Tôi hỏi em nấu đó hả? Cô ấy nói:

Dạ, vâng ạ. Đúng kiểu gái bắc – tôi nghĩ bụng

Tôi trò chuyện với Na (tên Ngọc Anh nhưng cô ấy nói gọi là Na) tự nhiên thấy rất vui và quan điểm khá hợp trong nhiều vấn đề cũng như cái dự án của tôi vậy, cô ấy rất quan tâm và cũng đang muốn làm một cái gì đó mới mẻ, thú vị sau khi đi du học Phần Lan về, chứ cứ làm quản lý công việc văn phòng thì nhàm chán quá.

Một lúc sau có một chàng trai lịch lãm chắc tầm tuổi tôi bước vào. Tôi đoán chắc đó là bạn trai Na, mà cũng giọng bắc trầm ấm. Cô áy nói với anh chàng kia:

Anh anh, có anh này có dự án startup du lịch hay lắm í, hay là chúng mình đầu tư vào đi. Xong cô ấy quay lại bảo tôi:

Anh trình bày lại dự án cho anh Bình nghe í!

Tôi thuyết trình một mạch dự án start-up travel tech cho anh chàng kia nghe và đưa bản pitch deck, bản business model Canvas trên điện thoại cho anh ấy xem. Xong anh ấy nói:

Nghe thì cũng thấy dự án của chú cũng hay phết nhở? Vậy giờ chú cần bao nhiêu í?

Em cần ít nhất 500 triệu nữa thì mới tạm thời xong bản app MVP (Minium Viable Product – phiên bản khả thi tối thiểu) để tự vận hành trong trường hợp chưa có nhà đầu tư.

Ừ, nhưng 500 triệu cho dự án app là quá ít, sợ không đủ để vận hành trong 1 năm!

Anh thấy bài pitch đó em đang gọi 1 tỷ cho 10% mà.

Đó là giá mấy anh start-up thổi lên thôi. Thôi thế này giờ tôi chốt cho chú vay 900 triệu lấy 20% dạng vay chuyển đổi không lãi suất trong 2 năm? Không đồng ý thì thôi.

Vậy bao giờ anh tiến hành giải ngân.

Thì sau khi tôi thẩm định dự án của chú đã chớ! Còn 100 triệu tiền bồi thường kia cũng nhập vào dự án luôn nhở. Vậy thì tôi mới thấy được sự quyết tâm của chú.

Đúng là tụi nhà giàu ăn được của tụi nó cũng không dễ. Tôi lưỡng lự với 20% mà lại dạng cho vay chuyển đổi thì không mặn mà lắm nhưng giờ thế này là may mắn rồi.

Ok chốt deal – Tôi nói.

Tôi về lại sống ở quận 3 Sài gòn trong một căn nhà nhỏ được giao trông nom chờ bán của người thân đã đi định cư nước ngoài, còn vợ chồng anh hai, chị ba thì ở quận xa. Nhịp sống ở Sài gòn tự nhiên tôi thấy lạ lẫm, vì đang quen nhịp sống chậm, thiếu thốn ở đảo, còn bạn bè cũ cũng ít liên lạc với lại giờ đa số cũng có gia đình, hơn nữa sau thất bại ở Phú Quốc mà tôi cũng thu mình lại ít giao tiếp. Na biết tình cảnh và cũng ở gần nhà nên sau khi xuất viện cũng hay ghé thăm tôi rồi trò chuyện. Càng trò chuyện chúng tôi càng thấy hợp trong nhiều vấn đề và quan điểm cũng thế, có một cảm xúc lạ lạ với Na nhưng cô ấy đã có người yêu nên đành dằn lòng mình lại. Một điều tôi cảm nhận được trái tim của những người lãnh đạo hay những người cô đơn thực sự vô cùng yếu ớt khi họ nằm ở giường bệnh, hay khi lâm bệnh các bạn ạ, chỉ cần một cử chỉ quan tâm nhỏ lúc đó cũng đủ thổi bùng cảm xúc nó cũng giống như người đói “một miếng khi đói bằng một gói khi no” vậy. Chính vì thế mà trái tim tôi lúc này cứ ngợ ngợ điều gì gì đó….không lẽ một câu chuyện drama sẽ đến với tôi như trên phim hay sao? Làm gì có chuyện đó – Lý trí tôi tự nhủ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.