Demo Day Ngày khởi nghiệp định mệnh – Chương 12

Chương 12: Nơi giấc mơ sẽ thành sự thật!?

Tôi ngồi nghe sóng vỗ và ngắm máy bay ở quán cafe Phố Biển này ngày xưa là nơi yêu thích nhất khi đến đảo và cũng là nơi lần đầu chứng kiến vòi rồng trên biển giữa một bên nắng đẹp một bên mây đen đang dần kéo đến vào ngày tôi rời đảo. Thấy người người bán vé số nên một điều tôi nhận thấy rằng dân địa phương ở đây hay miền biển đảo khác thường rất tin vào tâm linh, may rủi. Vì với họ mỗi lần ra khơi đôi khi gặp những cơn sóng bất chợt mà phương tiện thì thô sơ cũng như đánh cược cả mạng sống, rồi sự may rủi với họ khi gặp được đàn cá thì trúng đậm, còn không thì chẳng được bao nhiêu. Cuộc sống, trải nghiệm của họ khác nhiều với dân đất liền hay đồng bằng.

Tôi nhớ những ngày khi còn sống ở đảo, những người bạn cùng khởi nghiệp ngày đó, quá trình đô thi hóa làm đảo thay đổi quá nhanh, quá khác những ngày tôi mới ra. Kí ức trong tôi hiện về một kỉ niệm “sóng gió” năm ấy qua câu status:

Cuộc sống đảo là tập quen dần với những cơn sóng nhỏ rồi to cũng như lâu lâu bonus cơn giông bất chợt thôi mà

Bỗng Vân quay sang nói: Sáng mai em phải về lại Sài Gòn rồi mẹ em với cậu gọi về. Thấy Vân có vẻ buồn buồn tôi an ủi: Hay là anh nói trợ lý công ty đặt cho cái villa trong khu resort 6 sao ở đảo này nhé. Nơi villa duy nhất có thể ngắm được bình minh và hoàng hôn đó.

Thôi không cần đâu anh. Sao lúc nào anh cũng cứ thích đưa em những chỗ sang chảnh như vậy, em đâu cần như vậy. Nếu thích thế thì em đã chẳng xin theo anh ra đây. Vì em nghĩ anh là người kiến tạo trải nghiệm nên luôn đi tìm những cảnh Đẹp Độc Lạ thú vị mới.

Ừ anh đang kiến tạo trải nghiệm nè.

Mà sao em thấy dạo thời gian gần đây anh ít tập trung vào những trải nghiệm đậm chất dân dã địa phương mà cứ nhăm nhe vào những trải nghiệm luxury giải trí để phục vụ cho giới nhà giàu hay tụi trọc phú vậy.

Vì anh cần nhiều nhiều tiền em à! Anh phải kiếm nhiều tiền để trả nợ em à?

Anh rồi cũng giống như cậu em nữa rồi. Tiền nhiều để làm gì?

Haizz em có biết chỉ những người đã hoặc đang có rất rất nhiều tiền thì mới có thể đẳng cấp để nói câu đó không? Còn người thường như anh thì có khi phấn đấu cả đời cũng chưa bằng 1 lần đốt tiền của họ. Mà em cũng lạ sinh ra trong gia đình có điều kiện mà cứ thích sống như những đứa bình dân rồi sống vì một thế giới Xanh – Sạch – Đẹp là thế quái nào? Cuộc sống này cũng như cuộc đấu tranh sinh tồn của các loài vật em à? Cũng dã man không kém mặc dù phủ bề ngoài những thứ văn minh này nọ thôi.

Cuộc sống vốn dĩ không công bằng, hãy tập làm quen với điều đó. Có những kẻ ăn không hết kẻ lần không ra, em không thấy quan điểm và tư duy của anh và em quá khác nhau à! Với lại em còn nhỏ cũng như chiếc chiếu mới – nó chưa từng trải em à. Nhưng…thôi từ từ em sẽ nhận ra cuộc sống không màu hồng như trong phim Hàn đâu.

Sao anh cứ nghĩ tiêu cực về cuộc sống như thế? Mình phải cố gắng phấn đấu chứ! Cứ theo đuổi ước mơ, đam mê! Giúp thế giới tốt hơn chứ!? Chẳng phải dân startup tụi anh lúc nào cũng nói change the world là gì!?

Ừ ừ trên lý thuyết là thế. Hồi trẻ anh cũng từng nghĩ như thế nhưng có lẽ dòng đời xô đẩy anh đã có suy nghĩ khác rồi.

Là chuyện gì anh kể em đi.

Đến một lúc nào đó anh sẽ kể cho nếu chúng ta còn duyên gặp lại, và vào đúng thời điểm em à.

Vậy giờ chúng ta gặp nhau là sai thời điểm à?

Ừ chắc vậy.

Nhưng em chỉ cần đúng người là được! Vậy chúng ta có phải là đúng người không?

Anh cũng không biết nhưng biết chỉ biết hiện tại là không đúng thời điểm thôi.

Em chỉ cần đúng người là được, mọi chuyện sẽ do mình tự quyết định hết anh à!

Ừ có những lúc anh cũng nghĩ thế nhưng sau nhiều lần bị vùi dập nên có lẽ giờ đây với anh “Mưu sự tại nhân thành sự tại thiên” rồi em à.

Thôi em không muốn nghe thêm lý do với triết lý của anh nữa, lát chiều anh có rảnh không, chở em vòng quanh đảo ngắm hoàng hôn lần cuối í?

Tôi ậm ừ nói: Để anh xem đã có gì anh gọi em. Điều tôi bực mình ở con bé là nó luôn nghĩ tôi là người tốt, là người “khẩu xà tâm phật” thôi. Nhưng nó đâu biết tôi thường hay phải làm “người tốt bất đắc dĩ” hay vì hoàn cảnh thôi, chứ cũng chẳng thích làm người tốt tí nào cả. Ví dụ ngay lúc này nè nếu nó không phải là cháu anh Bình gửi gắm chắc tôi đã nói: Anh bận việc và đưa nó về ngay resort luôn rồi.

Buổi chiều đang suy nghĩ làm việc tiếp hay đưa con bé đi chơi không thì cúp điện. Haizz ở hostel này cũng có máy phát điện đâu. Thôi thì gọi điện thoại chở nó đi vòng vòng ngắm hoàng hôn vậy. Tự nhiên nhớ tới núi gọi là núi nhưng độ cao chỉ là đồi cao nhất có thể ngắm 360* toàn cảnh view biển, thị trấn và dãy núi mà ngày xưa tôi được một người bạn dắt lên đó ít người biết ngay cả dân địa phương, vì chỉ có thể đi bộ chứ chưa có đường xe máy như bây giờ.

Rồi tôi chở Vân lên núi trên một con dốc đã có đường xe máy chạy lên được và đi bộ một quãng nữa để lên đỉnh ngắm toàn cảnh đảo. Chúng tôi ngồi lên một tảng đá lớn để ngắm hoàng hôn. Vân thì chỉ thích ngắm mây trời rồi cứ chỉ trỏ hỏi đám mây này đám mây kia anh thấy giống cái con gì? cái gì? Nó tên Vân quả không sai mà.

Ngồi đây tự nhiên cảm xúc lâng lâng như ngày xưa đứng ở trên đỉnh núi này tôi đã từng post với cap: “Nơi đam mê bắt đầu” và “Nơi giấc mơ sẽ thành hiện thực” đính kèm với 1 tấm hình chụp bản kế hoạch triển khai dự án của mình cùng bản thảo đề xuất hợp tác của một đối tác lớn phía bắc rồi đặt viên ngọc may mắn đè lên mặt, phía dưới 1 phiến đá hướng về phía mặt trời. Tôi thì kể cho bé nghe những dự định, dự án ngày đó thế này thế kia. Nghe xong bé không nói gì im lặng một lúc ngắm cảnh rồi đột nhiên nói:

Sao lúc nào anh cũng xem em như con nít thế? Anh dám cá với em không? Em sẽ tạo ra dịch vụ gì đó vừa kiếm tiền vừa thân thiện môi trường lại có thể giúp anh có thể dung hòa đươc chuyện kiếm được nhiều tiền mà các trải nghiệm đậm chất Xanh – Sạch – Đẹp, trải nghiệm lối sống nhân văn giúp đỡ người nghèo, trẻ em nè mà không cần phải thủ đoạn cạnh tranh, chiêu trò, lừa lọc…

Chắc em xem phim Hàn Quốc nhiều quá phải không? Anh cũng từng xem vài phim thì thấy phim giờ Hàn cũng hay, hay hơn phim HongKong ở góc độ mới, có những giải pháp mà mình sẽ có được cả 2 thứ công việc sự nghiệp và tình yêu này nọ, theo đuổi được tới cùng đam mê, mơ ước….

Nhưng trong phim đó là những trường hợp đặc biệt như là kiểu em thuộc vào người may mắn trúng số độc đắc. Còn không thì anh nghiệm ra rằng để được cả 2 vẹn toàn thì cái giá phải trả không phải là gấp đôi mà là gấp 4 gấp 10 lần đó em à?

Đừng nhìn mọi thứ màu hồng như trong phim bé ơi! Em có nghĩ mình nằm trong số 1 phần triệu triệu người may mắn không? Hoặc em có sẵn sàng trả giá lớn để vượt qua những khó khăn trở ngại không?

Em không biết nhưng em tin không những sẽ làm được mà còn giúp anh nữa đó!?

Ừ anh sẽ chống mắt chờ ngày đó bé à haizz.

Nếu khi đến đó anh sẽ yêu em chứ!

Haizz em tính chuyện xa quá, lúc đó chắc gì em đã yêu anh, hay không biết anh em còn sống không? Tụi con gái mới lớn tụi em hơi tí là say nắng trúng gió nhất thời. Vài ngày nữa có khi còn quên cả tên anh.

Em tin vào linh cảm của em và lời bà bói kia đã nói kiểu người như anh chính là người em cần tìm trong cuộc đời.

Giờ em lại còn tin cả bói toán nữa cơ đấy! Trong đời anh chưa gặp ai “ngây thơ” như em cả!

Em chỉ muốn hỏi lại một lần nữa có chắc chắn khi đó anh sẽ yêu em phải không?

Ờ ờ nếu em làm được thì anh chắc chắn yêu bé, bé ạ.

Anh hứa rồi đó. Ngoắc nghéo tay làm tin í?

Ok luôn cô bé à! Tôi nghĩ thầm làm quái gì có chuyện đó xảy ra.

Sao con bé này lúc nào cũng cứ ngây thơ dở dở ương ương, đã thế giờ còn nghe những lời thầy bói gì gì đó mới ghê, chẳng giống họ hàng nhà nó ngoài bắc là sao? Thôi dù sao cũng là ngày cuối và lần cuối rồi chiều nó xíu cho nó vui, sau này chẳc không gặp lại đâu, mà gặp chắc lúc đó nó đã lớn, cũng từng trải rồi không còn ngây thơ, mơ mộng thế này nữa – Tôi nghĩ thầm.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.