Demo Day Ngày khởi nghiệp định mệnh – Chương 14

Chương 14: Mainstream – Underground

Có lẽ sau bữa pool party ở Vũng Tàu mà tôi mới được bọn họ -team thiếu gia bạn anh Bình có những lời mời ra Hà Nội chơi, hay Khi nào bọn tớ vào Sài gòn lại kêu chú nữa nhớ!. Anh Bình vốn là kiểu mainstream như tôi đã nói ở phần đầu nhưng cũng dần dần quen biết giới thiếu gia ăn chơi này nọ thông qua các mối quan hệ nhưng ở ngoài Hà Nội vẫn phải kín đáo, giữ kẽ. Vào Sài gòn này anh như cá sống lâu ở ao tù được thả ra sông vậy, tha hồ bơi tung tăng theo dòng chảy. Đối với dân mainstream kiểu nghệ sĩ, showbiz hay giới thượng lưu… thì tôi nhận thấy rằng để kiếm tiền từ họ cần phải là các dịch vụ có tính nhân văn, nghệ thuật, lãng mạn hơn. Họ cần những câu chuyện ý nghĩa, bí mật… sau dịch vụ đó như thế nào? Hoặc sự tinh tế trong dịch vụ đến từ thái độ, cảm xúc các thể loại khác…Nhưng đối tượng này đôi khi có phần hơi ngây ngô như bé Vân vậy. Nó được thể hiện tóm gọn qua câu thoại trong 1 phim đại loại là: Người giàu điên lắm. Tự tạo ra drama trải nghiệm này nọ cho đỡ buồn. Khi mà nghèo như tụi mình thì chả cần tạo drama vì ngày éo nào cũng là drama rồi. Điều này tuổi thơ của tôi ở quê cũng từng chứng kiến tụi thành phố thích những trải nghiệm miền quê thế nào rồi.

Còn tôi có lẽ vì hoàn cảnh xô đẩy phải biết cái này cái kia để bon chen với đời thôi nên giờ có lẽ là dạng nửa underground nửa mainstream thì sẽ thích hợp hơn, cũng là dạng nửa mùa, nhưng chẳng sao cả. Thôi thì “đi với bụt thì mặc áo cà sa, đi với ma thì mặc áo giấy” vậy. Tôi tự an ủi mình bằng thứ triết lý đó, nó khác với thứ quan điểm, triết lý của bé Vân đúng – sai, yêu – ghét rạch ròi, nhân sinh quan rõ ràng, chứ không mập mờ. Mà thôi kệ con bé ngây thơ đó, mình cũng đâu gặp lại nó nữa mà nghĩ đến làm gì. Nhưng không ngưng nghĩ được tôi còn đang hí hứng nghĩ chờ tới lúc nó bị cuộc sống bợp tai cho tỉnh.

Khác với anh Bình ở chỗ là anh ấy có tiền nên dễ ăn chơi các thể loại và thường là thế chủ động, còn tôi hay vào thế hoặc bị buộc phải tham gia. Và cũng chính vì thế mà tôi đã nghĩ ra App dành cho giới thiếu gia, Việt kiểu hay trọc phú trải nghiệm này nọ sau 1 party ăn chơi nọ mà tôi vô tình tham gia. Kiểu này thì đa phần thích thể hiện nhưng quan trọng là sẽ chi tiền khá nhiều nếu đánh trúng vào tâm lý, sở thích của họ. Đây là đối tượng mà tôi phải nghiên cứu nhiều nhất và vất vả nhất. Như câu IT của tôi ngày xưa hay có câu: Muốn tiêu diệt được hacker phải suy nghĩ như một hacker. Mà chơi với dân này cũng khá nguy hiểm vì ranh giới của nó với underground cũng khá mong manh. Bù lại nếu phục vụ tốt thì khả năng kiếm số tiền là khá lớn. Khá nhiều băn khoăn nên tôi có phần hạn chế thâm nhập vào giới này mà thường làm việc thông qua các trung gian, thổ địa “chất”.

Một buổi tối đi ngang qua chỗ rooftop bar quen thuộc trong lúc tâm trạng nên tính lên làm chai bia ngắm thành phố xíu rồi về nhà nghỉ ngơi thì gặp Linh đang ngồi với một cô bạn. Cô vẫy tay ra hiệu, tôi cầm chai bia đến ngồi chung.

Sao anh đi có một mình thế? Em út đâu sao không đi cùng. À anh vừa chạy ngang qua ngẫu hứng nên tính lên làm chai bia ngắm Sài gòn rồi về ngủ thôi.

Sài gòn vậy mà nhỏ nhỉ chạy vòng vòng rồi cũng gặp nhau! Anh dạo này thế nào? Có phi vụ gì hot không? Anh em cũng không gặp nhau từ hôm party ở Vũng Tàu nhỉ?

Ừ thì cũng thuận lợi, nhưng vụ gọi vốn của bên anh vẫn chưa xong. Còn nhiều thứ cần giải quyết mà anh Bình thì nhùng nhằng, bác bỏ mấy chiến lược của anh. Em tưởng mọi thứ thuận lợi xong rồi chứ.

Đời đâu dễ thế em!

Còn em chắc dạo này êm ấm rồi hen!

Cũng chẳng khá hơn được mấy anh à. Thấy hơi dư thừa nên cô bạn đi cùng nói thôi 2 người nói chuyện với nhau nhé, em có hẹn phải đi bây giờ. Ok em. Đi chơi vui vẻ nha.

Ngồi nói chuyện xàm xàm ba láp một lúc uống cũng vài chai rồi. Bỗng Linh hỏi:

Em cũng thắc mắc anh xuất thân cũng đâu phải nghèo như em đâu mà cày cực thế này, mà em thấy công ty startup tụi anh xuất hiện đầy trên báo, gọi vốn triệu đô, sao anh vẫn phải sống thường thường như dân công sở thế này. Thế thì làm dân văn phòng cho đỡ áp lực, việc gì phải cực như thế!

Thì cũng hoàn cảnh đưa đẩy em ơi, anh lỡ bước vào chỗ giang hồ àh chốn business nên khó rút chân lắm!

Là sao em không hiểu?

Àh thực ra chuyện là cũng vì anh khởi nghiệp thất bại lần trước nên giờ vẫn còn ôm nợ với các nhà đầu tư vì cam kết. Nhà anh thì mọi người ai cũng ổn định gia đình rồi, anh là út. Mẹ thì già rồi anh chẳng lo được gì thì thôi không lẽ còn ngửa tay xin tiền mẹ. Thật ra, anh chị cũng không ưa gì anh, khác quan điểm sống nên khi gia đình xảy ra biến cố thì xỉa xói nói là mẹ chiều anh quá nên nó hư này nọ, rồi làm ba cái vớ vẩn nhảm nhí. Chính vì thế cùng với chuyện ex và nhiều chuyện khác nên anh mới quyết ra đảo luôn đó. Với lại hồi xưa anh cũng nghĩ có chút nợ sẽ tạo cho mình áp lực để phấn đấu. Ai ngờ quá tay nên giờ số tiền nợ cũng không phải nhỏ, mà làm văn phòng thì không biết trả nợ khi nào mới xong chứ đừng nói đến bao giờ mới mua xe mua nhà ở cái đất Sài gòn này được.

Anh phải khởi nghiệp từ con số âm chứ không phải con số 0 đó.

Vì vậy mà anh nhùng nhằng với vợ anh Bình từ hồi chưa cưới đúng không?

Tôi không đáp và hỏi ngược lại: Còn em vì cớ gì mà lại làm đào của anh Bình. Anh ấy có vợ rồi mà.

Ừ em biết nhưng vì ban đầu anh ấy thật lịch lãm, menly mà quan trọng là giàu có, mặc dù em không thích tính gia trưởng nhưng khi đó anh ấy cho em tiền và cũng không ràng buộc gì mấy nên cũng chấp nhận thôi. Hoàn cảnh gia đình em ở Đồng Tháp rất nghèo, hơn nữa em tính tình không hòa hợp được với gia đình nên em sống với bà nội từ nhỏ, còn họ hàng cô dì thì suốt ngày soi mói, cạnh khóe đủ điều mệt mỏi. Nên em mới lên Sài gòn kiếm sống, quen dần với cuộc sống bon chen nhưng thấy nó cũng hợp, hợp với tham vọng của em.

Em cũng muốn đổi đời nhưng cuộc sống thì đâu có dễ, cái gì cũng có cái giá của nó mà. Như lần trước em có nói với anh đó. Em đã lầm về anh Bình. Nhưng thôi so ra vẫn còn tốt hơn một số đứa khác trong những hoàn cảnh éo le hơn em, bị vợ người ta đánh hành hung các thể loại. Nói chung giữa em và anh Bình vẫn đem lại những giá trị và lợi ích cho nhau.

Anh và anh Bình cũng chẳng phải thế sao!?

Ừ, không ngờ chúng ta giống nhau nhỉ!

Đều là tuesday. Không, anh không phải là tuesday. Ờ ờ chỉ em thôi được chưa – nói rồi Linh cay đắng uống hết chai bia, mắt lại rưng rưng.

Thôi anh lỡ lời, cho anh xin lỗi nha. Linh vội quẹt ngang mắt nói: Lỗi phải gì anh ơi, em quen rồi. Thôi chúng ta như lần ở đảo chỉ nói những chuyện vui chuyện tích cực thôi nhé! Thế có tính “việc làm tích cực” không? Cô ấy nháy mắt, cười cười. Tôi cũng cười.

Dzô cái nào, chúc mừng 2 kẻ xa lạ nhưng cùng hoàn cảnh đáng thương như nhau nào. Dzô 100% nhé. Ok em. Dzô…À thấy anh vẫn FA phải không? Có cần em làm mai cho không? Có mấy đứa em dễ thương lắm.

Không cần đâu em. Sao vậy?

Thật sự không phải anh không cần mà có lẽ giờ không nên yêu ai mà có lẽ cũng chẳng ai yêu một người làm startup đâu, hơn nữa chẳng đẹp trai, Tiền thì chẳng có mà thời gian thì cứ bận rộn, đầu óc suốt ngày suy nghĩ công việc thì ai mà chấp nhận được.

Thôi anh nói vậy thì tùy anh!

Còn em thì sao, dạo này êm ấm chưa?

Cũng vậy thôi anh. Cũng vẫn cứ chênh vênh giữa cuộc đời. Em cũng muốn tìm một người làm chỗ dựa để cho gia đình yên tâm, nhưng mà người như em thì người ta cũng chỉ quen chơi chứ ai thèm tính lâu dài đâu. Haizz chán cái cuộc đời….Thôi thôi chúng ta đã thống nhất là không nói chuyện buồn, chuyện tiêu cực rồi mà. Ờ ờ nói hồi em quên, anh cũng vậy.

Hôm nay trời đẹp em nhỉ? Ơ trăng tròn nữa kìa, tiếc là ở Sài gòn này khó ngắm sao, nhưng không sao! Tôi lại giở bài cũ ra thế em cung gì nào?

Tháng 3 cung Bạch Dương đó anh! Một cô nàng Bạch Dương à, tôi tra google rồi đọc:

Bạch Dương chính là cung mệnh đầu tiên trong vòng tròn hoàng đạo, chính vì vậy Bạch Dương tượng trưng cho sự sống mãnh liệt. Họ là những con người liều lĩnh và có tính quyết đoán cao, một khi đã quyết chuyện gì đó thì không ai có thể ngăn cản được. Mọi người xung quanh luôn nhìn thấy hình ảnh họ tràn đầy năng lượng và đi tiên phong trong mọi việc. Tuy tham vọng lớn nhưng bản chất của Bạch Dương không hề xấu một chút nào, bạn sẽ thấy họ vô cùng thân thiện, tốt bụng và sẵn sàng giúp đỡ người khác.

Bạch Dương có một điểm yếu lớn đó chính là cái tôi cá nhân của họ quá lớn, họ chỉ nghĩ về lợi ích của bản thân mình, không chịu suy nghĩ cho người khác. Cho nên nếu người khác phê bình họ gay gắt thì họ sẽ biến thành một con người hoàn toàn khác và lúc này họ trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Woa đúng với em quá nhỉ! Linh cười, một nụ cười thật đẹp.

À em có muốn biết vị trí chòm sao cung Bạch Dương đang ở đâu trên bầu trời không? Muốn muốn chứ anh?

Thế là tôi lại mở app Sky map và chỉ cho cô ấy vị trí cung Bạch Dương. Rồi sau đó đi tìm các cung khác và ngắm các vì sao liên kết lại với nhau trên nền nhạc huyền bí của vũ trụ.

Anh hay dùng mấy cách này để cua gái đúng hông?

Cũng hiếm lắm, chỉ là với những ai anh thấy có “duyên” thì mới nói thôi.

Ơ thế là em với anh có “duyên” với nhau à.

Anh nghĩ là có! Chứ không, không phải ngẫu nhiễn mà chúng ta hay gặp nhau và lại gặp nhau trong những hoàn cảnh đặc biệt à. Ngay như bây giờ luôn nè.

Ừ nghĩ lại em thấy anh nói cũng đúng. Nhưng quan trọng là không biết chúng ta có “nợ” với nhau không nhỉ!?

Anh cũng không biết nữa. Nhưng thôi cứ trân trọng giây phút mà chúng ta còn bên nhau chia sẻ với nhau những niềm vui, nỗi buồn thế là được rồi. Nghĩ chi xa xôi cho thêm mệt đầu cưng ơi!

Ờ ờ anh nói quá đúng. Cạn luôn nào Dzô….

Vậy một mai em lấy chồng anh có đến chúc mừng không?

Tất nhiên là đến rồi cưng. Còn anh lấy vợ thì sao?

Thì em cũng đến chúc mừng anh được chưa. Vậy nhé! Hứa nhé!

Ok cưng. Ok anh.

Để anh đưa em về nhé! Dạ.

Thế là chúng tôi lên đường về căn hộ của của Linh. Không như lần trước chúng tôi say bí tỉ, lần này chúng tôi vẫn còn tỉnh táo. Anh ngồi chơi uống nước ăn ít trái cây heng!

Anh cảm ơn.

Anh cứ tự nhiên đi. À mà đây đâu phải là lần đầu anh đến căn hộ này đâu mà ngại.

Ừ ừ nhưng lần trước say quá có biết gì đâu, còn nằm ngủ ở đây nè kaka. Nhưng lần này anh nằm dưới đất em nằm trên giường nhé! Tôi cười cười không nói gì. Cô ấy cũng cười.

Thôi em đi tắm trước đây. Có laptop đó anh có làm việc gì thì làm.

Pass là Linh243 24/3 là ngày sinh của em hả.

Dạ. – Linh nói vọng ra.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.