Demo Day Ngày khởi nghiệp định mệnh – Chương 18

Chương 18: Series B

Sáng sớm lên công ty trao đổi thống nhất bản pitch deck mà tối qua tranh thủ làm từ ở sân bay cho đến khi đi ngủ với bản pitch desk khác anh Bình cũng làm. Trình bày dự án chiến lược kinh doanh và số liệu tài chính kì vọng với nhà đầu tư nhưng thực chất đây không phải là quỹ mà chỉ là nhà đầu tư cá nhân bên bất động sản đang có nguồn tài chính khá lớn muốn đầu tư thêm vào các lĩnh vực khác để tìm cơ hội đầu tư mới nhất là mảng du lịch và công nghệ đang rất tiềm năng.

Nhà đầu tư cuối cùng chấp nhận deal 3 triệu đô la nhưng là dạng cho vay chuyển đổi sau 2 năm. Phải đạt KPI cam kết các tháng, các quý và năm. Nhà đầu tư có thể rút vốn bất cứ nào nếu công ty không đáp ứng đủ điều kiện, và công ty phải trả nợ đó sau 1 năm, không kèm lãi suất.

Ok chốt deal.

Tối về nhận được tin nhắn của bé Vân: Anh đang ở đâu thế ? Em chờ anh mà không thấy tin tức.

Anh đang ở Sài gòn rồi vì có việc gấp nên về thẳng Nội Bài không ghé Hà Nội. Bên kia im lặng không reply. Tôi cũng kệ.

Từ trước khi kí thỏa thuận và trong quá trình due diligence và chờ rót vốn nên tôi phải làm việc rất cật lực, chạy đây đó nhiều nơi. Nhân viên thì dạo này có vẻ xa cách vì tôi hay cáu gắt khó tính dù có những sai phạm là nhỏ. Sau buổi party của dân bất động sản, chứng khoán nhất là mấy tay forex nọ ở Sài Gòn thì tôi tự hỏi ngày xưa luôn muốn làm Nobita để làm gì? Để có thể bên cạnh Xuka ư! sẽ vô cùng ghét khi có ai nói tôi là Xêko nhưng sau nay thì tôi mới thấy rằng trong thực tế những cô gái xinh xắn, dễ thương thường luôn thảo mai đong đưa trong các tình huống mà cánh đàn ông yêu bằng mắt thì u mê không thể nhận ra. Và Xêko hợm hĩnh, thích thể hiện kia cũng không đến nỗi quá đáng ghét, hay là mình vẫn giả bộ vào vai Nobita hay thử đóng vai Xêko một chút để mình có thể quan sát thái độ, để xem mình có đủ tỉnh táo để nhận ra mấy chiêu trò của mấy cô nàng thảo mai XuKa không nhỉ!?

Tôi giờ đây sẽ chỉ xã giao sơ sơ với những người thích an nhàn, không bon chen, tránh xa mấy đứa ngây thơ vì ở bên mấy đứa đó tôi hay bị ngốc lây theo tụi nó, làm tôi cảm thấy thật yếu đuối. Mà điển hình như là bé Vân, từ khi về Sài gòn rồi tôi cũng chẳng buồn nhắn tin. Rồi một hôm tôi nhận được tin nhắn:

Có lẽ em sẽ đi du học hoặc làm trong tổ chức NGO của Pháp anh ạ.

Tôi reply: Good job nó phù hợp với em đó. Rồi nhận tiếp tin nhắn:

Anh là người khó hiểu thật, nội tâm phức tạp thật, em không thể hiểu nổi, mà anh không chịu mở lòng.

Uhm em nói đúng, nhiều người cũng nói với anh thế mà. Cảm ơn em vì tất cả nhé. Chúc em thành công!

Tôi thầm nghĩ: Chắc con bé đã trưởng thành hơn, biết chút hương vị cuộc sống rồi, nhưng trong lòng tôi vẫn mong nó sẽ sống tốt chứ đừng mất niềm tin vào con người và cuộc sống như mình.

Giờ đây tôi còn lại thấy một điều là khi những người không quan tâm đến yêu đương họ xử lý vấn đề rất tập trung, công tư phân minh thật dễ dàng trong các tình huống có dính liú đến tình cảm, quan hệ cả nể này nọ kiểu châu Á. Tuy nhiên khi đó họ có thể trở nên rất khó chịu, cáu gắt khi người khác không tập trung làm việc hời hợt, xin nghỉ phép lung tung vì chuyện tình cảm như chat chít đi chơi, hẹn hò này nọ mà lơ là công việc chính. Hoặc khi đi sinh hoạt team công ty mà cứ show mấy cảnh tình cảm ra trước mặt người khác nữa chứ, nhất là mấy bạn nhân viên trẻ trẻ, bực mình chứ không phải tôi ghen tị gì cả. Nghĩ bụng làm không lo làm việc kiếm tiền đi mà lo ba cái chuyện yêu đương nhảm nhí này xen vào làm ảnh hưởng công việc, yêu đương thì về nhà mà yêu.

Không những thế tôi có vẻ cực đoan hơn khi gặp mấy đứa lợi dụng, thảo mai với người thân người quen thì tôi sẽ sẵn sàng lật mặt tụi nó luôn, tôi không còn Nôbita của ngày xưa nữa. Tôi thân thiết với họ hàng bên ngoại nhất là những người làm kinh doanh hơn – họ là người mà ngày xưa tôi rất ít khi hỏi han qua lại. Không những thế giờ tôi còn đi giao lưu quen với tụi trọc phú, phông bạt, bon chen trọng vật chất đủ các thể loại…Càng ngày trong mắt tụi nhân viên tôi là một gã trai già khó ưa, khó tính tuy khuôn mặt nhìn có vẻ hiền lành. Kệ không quan tâm, tôi chỉ quan tâm đến việc kiếm thật nhiều tiền.

Chúng tôi đang hào hứng với chiến lược mở rộng thị trường ở các nước lân cận như Campuchia, Thái Lan, Indo và Philippines rồi cả thị trường môi giới đầu tư riêng dành cho khách Hàn Quốc đến Việt Nam để tìm hiểu cơ hội và đầu tư các sản phẩm, dịch vụ, du lịch…. Thì bỗng nhiên đại dịch bệnh Covid ập đến chỉ trong vòng vài tháng tôi cảm tưởng như lũ lụt miền Tây với con nước ngày càng dâng lên cao mà điều mệt mỏi nhất là sự dai dẳng không biết chính xác khi nào mới là đỉnh lũ để xử lý. Tác động và hậu quả thế nào thì một khoảng thời gian sau nữa khi từ lúc dịch covid đi qua mới đánh giá được.

Phía trước thật là đen tối vì tôi đã tất tay vào canh bạc startup này, còn anh Bình thì vẫn còn đầy cơ hội khác để làm lại. Cuộc sống sắp tới không biết sẽ trôi dạt về đâu và thê thảm thế nào nữa, dù biết đây không chỉ là vấn đề của riêng tôi mà cả thế giới.

Cuộc sống đâu biết trước được điều gì. Thôi thì cứ bơi về phía trước còn chuyện gì phải đến thì nó đến…– Tôi viết status.

Tối đó anh Bình gọi điện cho tôi hẹn qua nhà trao đổi. Tới nơi bấm chuông thì chị giúp việc chạy ra mở, tôi dắt xe vào trong thì thấy anh Bình đang cầm chai Macallan ra bàn bên cạnh hồ bơi ngồi chờ.

Ngồi xuống đi chú. Thế tình hình này chú thấy thế nào nhở?

Dạ, thực sự em cũng đang rất lo anh ạ. Lo nhất vụ bên anh Quý mới rót vốn vào bên mình, giờ em không biết phải tính sao nữa. Anh Bình đưa tôi ly rượu rồi nói:

Uống cái đi rồi nói tiếp!

Uống một ngụm rượu thơm, cay, nồng đi từ lưỡi xuống cổ họng nóng ran, tôi sít một hơi rồi nói: Dạ em thì băn khoăn nhất phần đó, còn lại chuyện công ty hay các đối tác mình có thể giải quyết được anh ạ.

Ừ. Vậy cũng được.

Tôi cũng suy nghĩ vụ này mấy hôm nay không biết giải quyết thế nào nên gọi chú sang đây anh em mình cùng bàn luôn. Mọi thứ ập đến quá bất ngờ, trở tay không kịp. Dù muốn dù không cũng phải chấp nhận thôi. Mà đâu chỉ mình mình cả thế giới này cũng bị mà.

Dạ, vâng. Đúng là không ai có thể ngờ được. Tôi và anh ấy cạn hết ly rượu rồi lại rót tiếp. Ăn miếng thịt bacon mằn mặn, mùi khói hun thật là ngon trong khung cảnh bên hồ bơi thế này nếu là bình thường chắc là tuyệt vời lắm nhưng bây giờ tâm trạng rối bời tôi khó mà “cảm” được.

Lại cạn hết ly nữa. Hai chúng tôi trầm ngâm một lúc rồi bỗng nhiên anh Bình quay sang nhìn tôi và nói:

Tôi có chuyện này muốn hỏi chú? Nói thật lòng í. Giọng anh ấy ngập ngừng làm tôi cũng lo lo.

Dạ, anh nói đi.

Chú mày có thực sự sống chết vì công ty vì dự án start-up này không?

Tất nhiên rồi anh, không những thế đó là cuộc chơi startup chắc là cuối cùng của em rồi. Anh không thấy em còn xăm cả logo lên tay để nhắc nhở em kiên trì không bỏ cuộc bỏ à. Như anh thì cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng có thể đứng lên xây lại cái khác lần nữa chứ còn em thì chắc không thể nữa rồi. Sụp thuyền lần này là chìm luôn nên còn nước em vẫn còn tát anh à.

Ừ nếu chú nói thế thì anh cũng yên tâm phần nào. Giờ thế này nhé:

Vụ nhà đầu tư thì anh có thể đứng ra bảo lãnh và đàm phán được. Còn vụ công ty thì chú mày tính sao?

Dạ nếu thì em tính thế này: Hiện tại công ty thiên về công nghệ có lẽ duy trì mức tối thiểu để hoạt động trả lại văn phòng, tạm thời lấy nhà anh làm nơi giao đàm phán giao dịch. Xu hướng làm việc online từ xa qua Zoom đang phát triển. Sau đó nếu tình hình trở lại thì mình lại thuê văn phòng co-working nào đó cho tiện.

Bộ phận giữ lại là core team IT, COO, còn trợ lý và kế toán mình sẽ cho họ làm ở online ở nhà lương bằng 2/3 lương cũ, còn bộ phận kinh doanh, phát triển thị trường làm hết tháng này, giải thể luôn văn phòng chi nhánh Hà Nội, Phú Quốc. Còn về team marketing, content thì chuyển họ về dạng freelancer ăn lương theo campaign, job thôi. Còn về các đối tác thì đàm phán thương lượng với họ. Tình trạng này ai cũng hiểu và thông cảm cho nhau chứ làm căng cũng được gì.

Đó là em tạm tính như vậy anh thấy sao?

Ừ giải pháp chú vừa đưa ra cũng được tuy còn vài cái hơi lấn cấn. Nhưng trước mắt là vậy đầu tuần mình họp hội đồng quản trị rồi thống nhất phương án. Giờ tập dần mô hình online làm việc từ xa, rồi tùy tình hình mà tính tiếp.

Không chỉ có chú mà anh đây cũng bỏ vào dự án quá nhiều thứ rồi. Chúng ta giờ đi chung một con thuyền rồi thì cố gắng.

Dạ vâng. Thật sự em thấy đây tuy khó khăn thật nhưng cũng là cơ hội cho chúng ta phát triển anh à.

Là sao?

Tức là bây giờ theo thì các tổng công ty, đại lý du lịch truyền thống mới là người gánh nặng hơn chúng ta nhiều. Chính vì thế mà sức vị thế ảnh hưởng, độ thao túng đối tác của họ cũng như tài chính của họ giảm sút nhiều, nhưng bây giờ họ mới chuyển đổi tech thì cũng chỉ là chuyển đổi nửa vời thôi chứ không thể là mô hình công ty thiên về giải pháp công nghệ như mình được ạ.

Ừ chú nói cũng có lý. Nhưng quan trọng là chúng ta phải tồn tại qua giai đoạn này thì mới nói hay được. Chứ không cũng chẳng còn gì để nói nữa.

Dạ.

Thôi uống cái đi. Cạn ly.

Đến đây thì tâm trạng của tôi và anh Bình cũng giải tỏa phần nào. Lúc này tôi mới thấy anh cũng là người rất bản lĩnh, chứ không như ấn tượng ban đầu của tôi là anh ấy làm start-up để thể hiện và thú vui ăn chơi đàn đúm như tụi phú nhị đại trung quốc. Rồi sau đó là các thủ đoạn chính trị đấu đá nham hiểm ích kỷ chỉ lo kiếm tiền, kiếm danh cho bản thân chứ không phải cho doanh nghiệp, cho sứ mệnh công ty.

Mà tôi cũng không biết nữa vì lòng người khó đoán. Kệ. Chỉ biết bây giờ chúng tôi dù sao cũng đang ngồi chung một thuyền rồi thuyền chìm thì cũng chẳng ai được lợi lộc gì.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.