Demo Day Ngày khởi nghiệp định mệnh – Chương 12

Chương 12: FWB

Một buổi tối đi ngang qua chỗ rooftop bar quen thuộc nên đang tâm trạng nên tính lên làm chai bia ngắm thành phố xíu rồi về nhà nghỉ ngơi thì gặp Linh đang ngồi với 1 người bạn. Cô vẫy tay ra hiệu, tôi cầm chai bia đến ngồi chung.

Sao anh đi có một mình thế? Em út đâu sao không đi cùng. À anh vừa chạy ngang qua ngẫu hứng nên tính lên làm chai bia ngắm Sài gòn rồi về ngủ thôi.

Sài gòn vậy mà nhỏ nhỉ chạy vòng vòng rồi cũng gặp nhau! Anh dạo này thế nào? Có phi vụ gì hot không? Chúng ta cũng không gặp nhau từ hôm party ở Vũng Tàu nhỉ?

Ừ thì cũng thuận lợi, nhưng vụ gọi vốn của bên anh vẫn chưa xong. Còn nhiều thứ cần giải quyết mà anh Bình thì nhùng nhằng, bác bỏ mấy chiến lược của anh. Em tưởng mọi thứ thuận lợi xong rồi chứ.

Đời đâu dễ thế em!

Còn em chắc dạo này êm ấm rồi hen!

Cũng chẳng khá hơn được mấy anh à. Thấy hơi dư thừa nên cô bạn đi cùng nói thôi 2 người nói chuyện với nhau nhé, em có hẹn phải đi bây giờ. Ok em. Đi chơi vui vẻ nha.

Ngồi nói chuyện xàm xàm ba láp một lúc uống cũng vài chai rồi. Bỗng Linh hỏi:

Em cũng thắc mắc anh xuất thân cũng đâu phải nghèo như em đâu mà cày cực thế này, mà em thấy công ty startup tụi anh xuất hiện đầy trên báo, gọi vốn triệu đô, sao anh vẫn phải sống thường thường như dân công sở thế này. Thế thì làm dân văn phòng cho đỡ áp lực, việc gì phải cực như thế.

Thì cũng hoàn cảnh đưa đẩy em ơi, anh lỡ bước vào chỗ giang hồ àh chốn business nên khó rút chân lắm!

Là sao em không hiểu?

Àh thực ra chuyện là cũng vì anh khởi nghiệp thất bại lần trước nên giờ vẫn còn ôm nợ với các nhà đầu tư vì cam kết. Nhà anh thì mọi người ai cũng ổn định gia đình rồi, anh là út. Mẹ thì già rồi anh chẳng lo được gì không lẽ còn xin tiền mẹ. Thật ra, anh chị cũng không ưa gì anh, khác quan điểm sống nên khi gia đình xảy ra biến cố thì xỉa xói nói là mẹ chiều anh quá nên nó hư này nọ, rồi làm ba cái vớ vẩn nhảm nhí. Chính vì thế cùng với chuyện bạn gái và nhiều chuyện khác nên anh mới quyết ra đảo luôn đó. Với lại hồi xưa anh cũng nghĩ có chút nợ sẽ tạo cho mình áp lực để phấn đấu. Ai ngờ quá tay nên giờ số tiền nợ cũng không phải nhỏ, mà làm văn phòng không biết trả nợ khi nào mới xong chứ đừng nói đến bao giờ mới mua được nhà riêng ở cái đất Sài gòn này.

Anh phải khởi nghiệp từ con số âm chứ không phải con số 0 đó.

Vì vậy mà anh nhùng nhằng với vợ anh Bình từ hồi chưa cưới đúng không?

Tôi không đáp và hỏi ngược lại: Còn em vì cớ gì mà lại làm đào của anh Bình. Anh ấy có vợ rồi mà.

Ừ em biết nhưng vì ban đầu anh ấy thật lịch lãm, menly mà quan trọng là giàu có, mặc dù em không thích tính gia trưởng nhưng khi đó anh ấy cho em tiền và cũng không ràng buộc gì mấy nên cũng chấp nhận thôi. Hoàn cảnh gia đình em ở Đồng Tháp rất nghèo đã thế thằng em trai hơi khờ khờ mà còn bê đê nên bị người ta dị nghị, em tính tình không hòa hợp được với gia đình nên em sống với bà nội từ nhỏ. Mỗi lần em về quê là bị họ hàng cô dì thì suốt ngày soi mói, cạnh khóe đủ điều mệt mỏi, đồn thổi làm gái này nọ trong khi em chỉ bán trà sữa với chị bạn. Nên chán em chẳng thèm về quê nữa, ở luôn Sài gòn quen dần với cuộc sống bon chen rồi thấy nó cũng hợp, hợp với tham vọng của em.

Thỉnh thoảng em vẫn gửi tiền về quê cho ba mẹ và em trai. Em cũng muốn đổi đời nhưng cuộc sống thì đâu có dễ, cái gì cũng có cái giá của nó mà. Như lần trước em có nói với anh đó. Em đã lầm về anh Bình. Nhưng thôi so ra vẫn còn tốt hơn một số đứa khác trong những hoàn cảnh éo le hơn em, bị vợ người ta đánh hành hung các thể loại. Nói chung giữa em và anh Bình vẫn đem lại những giá trị và lợi ích cho nhau.

Anh và anh Bình cũng chẳng phải thế sao!?

Ừ, không ngờ chúng ta giống nhau nhỉ!

Đều là tuesday. Không, anh không phải là tuesday. Ờ ờ chỉ em thôi được chưa – nói rồi Linh cay đắng uống hết chai bia, mắt lại rưng rưng.

Thôi anh lỡ lời, cho anh xin lỗi nha. Linh vội quẹt ngang mắt nói: Lỗi phải gì anh ơi, em quen rồi. Thôi chúng ta như lần ở đảo chỉ nói những chuyện vui chuyện tích cực thôi nhé! Thế có tính “việc làm tích cực” không? Cô ấy nháy mắt, cười cười. Tôi cũng cười.

Dzô cái nào, chúc mừng 2 kẻ xa lạ nhưng cùng hoàn cảnh đáng thương như nhau nào. Dzô 100% nhé. Ok em. Dzô…À thấy anh vẫn FA phải không? có cần em làm mai cho không? Có mấy đứa em dễ thương lắm.

Không cần đâu em. Sao vậy?

Thật sự không phải anh không cần mà có lẽ giờ không nên yêu ai mà có lẽ cũng chẳng ai yêu một người làm startup đâu, hơn nữa chẳng đẹp trai, Tiền thì chẳng có mà thời gian thì cứ bận rộn, đầu óc suốt ngày suy nghĩ công việc thì ai mà chấp nhận được. Thôi anh nói vậy thì tùy anh.

Còn em thì sao, dạo này êm ấm chưa?

Cũng vậy thôi anh. Cũng vẫn cứ chênh vênh giữa cuộc đời. Em cũng muốn tìm một người làm chỗ dựa để cho gia đình yên tâm, nhưng mà người như em thì người ta cũng chỉ quen chơi chứ ai thèm tính lâu dài đâu. Haizz chán cái cuộc đời….Thôi thôi chúng ta đã thống nhất là không nói chuyện buồn, chuyện tiêu cực rồi mà. Ờ ờ nói hồi em quên, anh cũng vậy.

Hôm nay trời đẹp em nhỉ? Ơ trăng tròn nữa kìa, tiếc là ở Sài gòn này khó ngắm sao, nhưng không sao! À! Anh cũng biết chút chút về cung hoàng đạo đó!?- Tôi lại giở bài cũ ra vì tụi con gái tò mò rất thích ba cái vụ bói biếc này nọ.

Thiệt hả anh! Em tháng 3 cung Bạch Dương đó anh! Tôi tra tra cái tử vi online rồi đọc kiểu như đúng rồi:

Bạch Dương là những con người liều lĩnh và có tính quyết đoán cao, một khi đã quyết chuyện gì đó thì không ai có thể ngăn cản được. Mọi người xung quanh luôn nhìn thấy hình ảnh họ tràn đầy năng lượng và đi tiên phong trong mọi việc. Tuy tham vọng lớn nhưng bản chất của Bạch Dương không hề xấu một chút nào, bạn sẽ thấy họ vô cùng thân thiện, tốt bụng và sẵn sàng giúp đỡ người khác.

Nữ Bạch Dương thường không phải là mẫu phụ nữ dựa dẫm quá nhiều vào đàn ông. Họ luôn muốn độc lập về mọi mặt và tự mình quyết định mọi thứ. Cô nàng có đam mê, dám nghĩ dám làm dám chịu. Mạnh mẽ, độc lập là thế nhưng nàng vẫn là phụ nữ mà, thỉnh thoảng vẫn rất cần một bờ vai để tựa vào chia sẻ những mệt mỏi hàng ngày, một vòng tay ấm để rúc vào những lúc tủi thân. Nhưng đừng vì thế mà lại muốn kiếm soát gắt gao Bạch Dương nữ nhé. Vì khi đó Bạch Dương cực kì ghét khi bị giới hạn sự tự do.

Bạch Dương có một điểm yếu lớn đó chính là cái tôi cá nhân của họ quá lớn, họ chỉ nghĩ về lợi ích của bản thân mình, không chịu suy nghĩ cho người khác. Cho nên nếu người khác phê bình họ gay gắt thì họ sẽ biến thành một con người hoàn toàn khác và lúc này họ trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Hình như cũng đúng với em nhỉ!

Woa đúng quá trời quá đất anh ơi!

À em có muốn biết vị trí cung hoàng đạo đang ở đâu trên bầu trời không? Để anh chỉ cho!

Muốn muốn chứ anh?

Thế là tôi lại mở app Sky map và ngồi sát lại và chỉ cho Linh vị trí cung Bạch Dương. Rồi sau đó đi tìm các cung khác và ngắm các vì sao liên kết lại với nhau. Thế anh cung gì nè?

Cung sư tử.

Vậy anh xem thử xem Bạch Dương với Sư tử có hợp nhau không? – Hơi bất ngờ xíu với câu hỏi này. Mà bây giờ tôi cũng trở thành người đang rất tò mò xem kết cục như thế nào rồi đọc vội kết cục thế nào:

Bạch Dương và Sư tử bắt đầu ngay từ lần đầu cuộc trò chuyện vì tràn đầy năng lượng của sự ngưỡng mộ và thu hút nhau. Khi càng đến gần nhau hơn họ có thể càng thăng hoa hơn trong cảm xúc, nhưng không phải một cách nhẹ nhàng đến mà là sự bùng cháy cảm xúc của họ như yếu tố Lửa vốn có sẵn trong họ. Điều thú vị là vì 2 người rất đam mê một điều gì đó, họ thường nhanh chóng cùng nhau chiến đấu vượt qua xung đột và không quan tâm đến những từ ngữ được nói trong thời điểm nóng đó. Và đời sống tình dục của họ chỉ nở rộ mỗi khi họ cùng chiến đấu. Nhưng khi không cùng cuộc chiến hoặc thời điểm nóng qua đi thì cảm xúc của họ nguội dần, mối quan hệ của họ sẽ dễ dàng trở lại bình thường như trước.

Bạch dương và Sư tử có đủ năng lượng để làm mọi thứ cùng nhau, nhưng họ không thực sự có chung thói quen hàng ngày. Bạch Dương thích vận động, thể thao và luôn hào hứng khi lần đầu tiên tiến hành việc gì đó. Còn Sư Tử có xu hướng tìm đến những quán cà phê để nghỉ ngơi, thưởng thức và để mình là trung tâm của sự chú ý. Với đối phương thì điều này chỉ gây lãng phí thời gian, bởi họ sẵn sàng cho những điều khác biệt và thú vị hơn. Chừng nào Bạch Dương khởi xướng các hoạt động cùng nhau hoặc hai người có thể thỏa hiệp dành thời gian cho nhau thì họ luôn có năng lượng để làm mọi thứ một cách dễ dàng. Vấn đề ở đây là họ có chịu dành thời gian cho nhau hay không vì vốn dĩ cặp đôi này có cuộc sống khá độc lập và không thích sự ràng buộc.

Đọc xong kết cục tự nhiên hơi đơ đơ người xíu vì thường tôi lấy mấy cái trò nên ở thế chủ động để chọc mấy bé gái, hay chị em đi du lịch mỗi khi ngắm sao thôi, mà hôm nay thấy có phần phần trùng trùng với chúng tôi thế!? Không lẽ đi đêm nhiều cũng có ngày gặp ma sao ta?

Anh hay dùng mấy cách này để cua gái đúng hông? – Linh cười cười hỏi khi thấy vẻ mặt đơ đơ của tôi.

Ờ thì cũng hiếm lắm, chỉ là với những ai anh thấy có “duyên” thì mới nói thôi. – Tôi giả bộ ra vẻ đạo đức, nghiêm túc.

Ơ thế là em với anh có “duyên” với nhau à.

Anh nghĩ là có! Chứ không, không phải ngẫu nhiễn mà chúng ta hay gặp nhau và lại gặp nhau trong những hoàn cảnh đặc biệt à. Ngay như bây giờ luôn nè.

Ừ nghĩ lại em thấy anh nói cũng đúng. Nhưng quan trọng là không biết chúng ta có “nợ” với nhau không nhỉ!?

Anh cũng không biết nữa. Nhưng thôi cứ trân trọng giây phút mà chúng ta còn bên nhau chia sẻ với nhau những niềm vui, nỗi buồn thế là được rồi. Nghĩ chi xa xôi cho thêm mệt đầu cưng ơi!

Ờ ờ anh nói quá đúng. Cạn luôn nào Dzô….

Vậy một mai em lấy chồng anh có đến chúc mừng không?

Tất nhiên là đến rồi cưng. Còn anh lấy vợ thì sao?

Thì em cũng đến chúc mừng anh được chưa. Vậy nhé! Hứa nhé!

Ok cưng. Ok anh.

Để anh đưa em về nhé! Dạ.

Thế là chúng tôi lên đường về căn hộ của của Linh. Không như lần trước chúng tôi say bí tỉ, lần này chúng tôi vẫn còn tỉnh táo. Anh ngồi chơi uống nước ăn ít trái cây heng!

Anh cảm ơn.

Anh cứ tự nhiên đi. À mà đây đâu phải là lần đầu anh đến căn hộ này đâu mà ngại.

Ừ ừ nhưng lần trước say quá có biết gì đâu, còn nằm ngủ ở đây nè kaka. Nhưng lần này anh nằm dưới đất em nằm trên giường nhé! Tôi cười cười không nói gì. Cô ấy cũng cười.

Thôi em đi tắm trước đây. Có laptop đó anh có làm việc gì thì làm.

Pass là Linh243 24/3 là ngày sinh của em hả. Dạ. cô ấy nói vọng ra.

Tất nhiên đêm hôm đó tôi ở căn hộ nhà Linh. Sáng tôi chuẩn bị chạy về nhà rồi lên công ty thì Linh nói: Cuối tuần này anh có rảnh hông? Em với anh đi ăn sushi nha?

Ok em. Có gì nhắn tin nhé!

Bye anh.

Ngồi ở văn phòng thấy tình trạng của tôi và Linh giống phân cảnh trong phim gì mà tôi từng xem nói về tình bạn xã giao nhỉ thì ra là Friend With Benefits. Từ FWB khá phổ dụng sau bộ phim đó. Bỗng thấy mình đang tốn thời gian vào mấy chuyện nhảm nhí rồi, nhưng không sao dứt ra được. Công việc thì trì trệ, doanh thu thì vẫn vậy dù đã tăng cường Host, tài trợ quảng cáo các thể loại rồi.

Cuối tuần như đã hẹn tôi qua đón Linh. Vì là tối thứ 7 quán sushi Hok. khá đông khách cũng may tôi đã đặt bàn trước. Vừa bước lên tầng 1 thì tôi và Linh khá bất ngờ khi thấy anh Bình, chị họ anh ấy và bé Vân đang ngồi cách tôi 1 dãy. Bàn tôi đặt là sát bên cửa kính nhìn xuống góc ngã tư. Bé Vân thì vẫy vẫy tay lại bàn ra hiệu ngồi chung nhưng tôi hơi cúi chào anh Bình và chị rồi đi về hướng bàn đã đặt. Mặt Linh hơi tái.

Không sao đâu em – Tôi an ủi. Tụi mình đi ăn chứ có làm gì đâu mà sợ! Anh Bình vẫn hướng mắt về phía chúng tôi một lúc rồi mới quay lại nói chuyện với chị và cháu gái.

Tôi gọi set sashimi, mấy phần sushi còn Linh gọi mấy món salad, tôi kêu cho 1 bình rượu nóng, uống cho ấm người lấy lại tinh thần, thì nhận được tin nhắn của anh Bình hẹn chúng tôi lát cafe nói chuyện, và Linh cũng nhận được tin nhắn như vậy.

Đồ ăn mang lên bàn tôi nói: Ăn đi em chuyện có gì to tát đâu mà em cứ phải lo, chuyện gì đến sẽ đến.

Nhưng em cảm giác là hình như anh ấy biết chuyện em và anh rồi thì phải. Biết chuyện gì?

Thì chuyện hôm bữa anh qua đêm ở nhà em đó. Tôi nghĩ thầm biết trước vậy đi hotel cho rồi, đỡ rắc rối, nhưng đã lỡ rồi. Thôi kệ chuyện gì tới sẽ tới mà em đâu phải là vợ ảnh, còn anh thì chưa vợ. Tôi rót rượu ra 2 chum nhỏ khói đang bốc, đưa cho Linh rồi nói:

Em uống đi cho nó bình tĩnh nè.

Linh uống một ngụm rồi gắp mấy miếng ăn, rồi cào cào mấy cọng rau đưa lên miệng, lòng đầy lo lắng cho cuộc gặp mặt lát nữa đây. Thấy Linh vậy nên tôi ăn cũng không thấy ngon, cố uống thêm mấy chum rượu nữa lấy tinh thần. Rồi tôi kêu tính tiền. Trong thời gian tính tiền thì bàn anh Bình cũng có vẻ ăn đã xong. Tôi nhắn tin.

Vậy tụi em ra quán TN ở dinh trước nha. Ok em – anh Bình reply.

Đến quán cafe tôi và anh Bình hay ngồi. Tôi an ủi Linh thôi không sao đâu em! Đừng quá lo lắng, chúng ta cùng hội cùng thuyền mà chắc anh Bình cũng không làm gì căng đâu.

Vừa tới anh Bình đã nói phủ đầu: Tôi không ngờ chú cũng đâm sau lưng tôi ấy nhở? Hết nhùng nhằng với vợ tôi giờ lại đến đào của tôi nhở? Gan chú cũng to thật đấy Khánh à! Còn cô hóa ra vì thằng Khánh này mà trở mặt với tôi và thằng Duy lại còn lý do lý trấu thế này thế kia. Tôi đã nghi anh chị từ hôm party ở Vũng Tàu rồi, nhưng hôm đó 2 người nhiệt tình nên tôi bỏ qua. Không ngờ, haizz nuôi ong tay áo nuôi cáo trong nhà mà. Thế giờ 2 anh chị tính sao?

Dạ tụi em có gì đâu mà tính ạ – Tôi nói.

Tới nước này mà anh chị còn định chối à! Tôi biết thừa hôm bữa chú qua đêm ở nhà con Linh rồi chứ không lẽ chờ tôi bắt tại trận. Nhân tiện hôm nay gặp 2 người đi ăn nên xử luôn một thế.

Tôi chống chế: Haizz thật ra để em kể rõ ngọn ngành dù sao chúng ta cũng đã lớn cả rồi anh bình tĩnh. Sự việc là thế này chẳng là hôm bữa em đi qua quán skybar vô tình gặp Linh không tin anh hỏi con Mai hôm đó cũng đi cùng Linh tới trước. Tụi em công nhận là có uống say và em đưa Linh về nhà….Thì anh cũng biết trai chưa vợ gái chưa chồng mà còn đang say thì chuyện gì xảy ra thì xảy ra thôi.

Em nói ra không phải để anh thông cảm cho tụi em hay gì. Đúng là cái này em sai, Linh sai, nhưng thật tình thì chúng em không có quan hệ gì cả. Chỉ là chúng em cùng miền Tây cùng hoàn cảnh khó khăn, chia sẻ tâm sự với nhau cho đỡ buồn chứ không có gì. Anh cũng biết em làm để kiếm tiền trả nợ, Linh thì lo cho gia đình. Hai tụi em quen nhau để cạp đất mà ăn à. Tụi em đâu phải tụi con nít mới lớn yêu đương sến súa ngôn tình. Thực chất tụi em chỉ là FWB thôi. Chúng ta đều là người đàn ông mà nên chuyện này anh là người hiểu rõ nhất mà, giờ anh quay ra trách em vì chuyện này. Mà giờ người anh phải lo là Na chứ, cô ấy đang mang bầu mà. Nên anh cũng xem lại mình xíu anh Bình à.

Đù thằng này giỏi hôm nay bật lại tao à.

Không, em chỉ muốn nói cho anh em mình hiểu nhau hơn thôi. Dù sao chúng ta cũng là người cùng hội cùng thuyền mà.

Anh Bình dồn sự bực tức xuống mà dịu giọng: Ừ anh biết nhưng tụi mày làm như vậy chẳng khác nào tát nước vào mặt anh, dù giờ tao với con Linh không qua lại nhưng tao vẫn chu cấp cho nó mà, giờ cái tao cần là nó thân với thằng Duy kìa chứ không phải là mày. Tao làm cũng vì công ty mình thôi. Mày hiểu không?

Dạ em hiểu ạ. Em xin lỗi! Sẽ không có lần sau.

Lại còn lần sau á? Chấm dứt ngay cho tao!

Không khí im lặng trầm ngâm một lúc. Anh Bình gài hàng tôi luôn: À anh Thành có phàn nàn với tôi rằng chú mày mãi không trả nợ cho chú í nhá. Mày cứ trả lắt nhắt hoài làm chú ấy cũng bực mình vì đang kẹt bên vụ đất đai ở Phan Thiết nhưng cũng cần tiền giao tiếp, nhậu nhẹt mà mày thì cứ ù lì, làm thế khó coi lắm.

Thôi tao tính thế này giờ mày chuyển nhượng 2,5 % cổ phần lấy 1 tỷ trả ngay cho chú Thành. Tức là mày vẫn 32,5% tao cũng thế. Vậy là vẹn toàn đôi đường mày nghĩ sao? Rồi vụ của mày với con Linh này tao xem như chưa có. Được chưa!?

Để em suy nghĩ!

Anh Bình chốt sale: Còn suy nghĩ cái gì nữa mày với tình hình hiện tại chờ lợi nhuận công ty thì đến bao giờ mày mới trả xong nợ, chứ chưa nói đến mua xe mua nhà này nọ, còn về công ty mày thấy tao làm mọi thứ vì công ty này chứ có phải cho riêng tao đâu. Bao nhiêu mối quan hệ của tao cũng đem qua đây hết rồi còn gì. Mày thấy không được thì thôi vậy tao để cho mày lo hết mấy mối quan hệ kiểu này nhớ!

Biết anh Bình gài mình vào thế nhưng dù sao cũng là cùng hội cùng thuyền nên tôi nói: Nếu anh đã nói thế thì cứ giải quyết theo hướng của anh vậy. Thấy tôi có vẻ thuần phục nên anh Bình thôi không trách móc gì nữa.

Ừ chốt vậy đi nhưng tao vẫn không yên tâm với con Linh, 2 đứa mày giờ như lửa gần rơm mà giờ thằng Duy nó đang xiêu lòng vào Sài gòn. Vậy phương án của tao là mày tạm thời ra Hà Nội.

Hà Nội nữa á?

Ừ thì sao? Mày có biết doanh thu công ty quý này không tăng không? Nhưng ngân sách chi nhiều cho các chiến lược của mày cũng chẳng mấy hiệu quả. Ngay cả việc tài trợ cho các Host, quảng cáo cũng thế. Tình hình này làm sao mà gọi vốn vòng tiếp theo được đây. Mà giờ còn dính vào ba cái vụ tào lao này. Tinh thần chiến đấu kiếm tiền của mày để đâu rồi? Mày cũng biết Hà Nội và các vùng ngoài đó là thị trường khách tiềm năng của công ty mình mà. Tao thì không tiện ở ngoài đó lúc này.

Nhưng giờ gấp quá sinh hoạt này nọ ngoài đó e không tiện lắm.

Có gì đâu tao sẽ sắp xếp cho mày 1 căn hộ tao mới mua ở gần Mỹ Đình khách thuê mới trả tuy hơi xa nhưng được cái yên tĩnh. Mà mày từng sống ở đảo, trên núi còn được mà Hà Nội nói không tiện là sao?

Thì…

Ý là thổ địa ngoài đó hở?

Vậy tao cho con bé Vân làm trợ lý cho mày. Còn ở Sài gòn thì có tao với Hana lo rồi. Lúc nãy mẹ của nó cứ năn nỉ tao cho nó vào công ty để hướng dẫn bảo ban, mà mày cũng biết tính tình nó ngây thơ, mộng mơ nhưng lại ương bướng kiểu con nít lắm.

Ơ anh biết thế sao còn cho nó theo em. Thì cho nó theo mày học hỏi cách kinh doanh kiếm tiền để mùi cuộc sống. Còn nếu nó không hợp hay không chịu được thì tao cũng có lý do từ chối mẹ nó. Thế nhé! Tôi cũng gật đầu chứ biết sao nữa.

Thôi giờ con Linh đi với tao qua chỗ thằng Duy chơi nó mới mua căn hộ Vinhomes ở Sài gòn này rồi. Bữa nào qua ăn tân gia căn hộ của nó luôn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.