Demo Day Ngày khởi nghiệp định mệnh – Chương 14

Chương 14: “Quý nhân- Chân ái” cuộc đời!?

Sáng sớm tôi lên văn phòng xem báo cáo tình hình chung của thị trường ngoài Bắc này và bàn bạc chiến lược marketing tiếp cận các tệp khách hàng tiềm năng với bạn quản lý chi nhánh. Đầu giờ chiều xe ghé văn phòng rồi tôi quăng balo và túi xách lên, xe thẳng tiến cao tốc Hà Nội – Lào Cai.

Hôm qua anh và mẹ em làm gì mà căng thế!? – Vân hỏi

Thì tại em không nói rõ với mẹ em, nên thành ra chuyện thế đó chứ sao? Tôi trách Vân, biết vậy anh chẳng đến.

Ơ sao thế anh?

Vì…vì anh đã ra mắt chính thức kiểu như vậy bao giờ đâu, mà lại ở ngoài Hà Nội này nữa chứ, ở trong nam hay miền Tây thì mời bạn bè đến nhà chơi ăn cơm là chuyện bình thường, chứ có làm trầm trọng hóa vấn đề đâu.

Mẹ em làm anh sợ à?

Không, có gì mà phải sợ. Tại anh chưa quen thôi. Vậy quen rồi thì sao?

Mà chắc không có lần sau đâu.

Sao anh biết không có lần sau- Vân cười mỉm.

À mà hình như mẹ em không thích anh đúng không? Khi biết anh có đạo mẹ có vẻ càng không thích anh! Còn bố dượng em có vẻ vui nói chuyện cũng hợp hợp với anh.

Mẹ thì vẫn khó tính xưa nay mà. Còn bố dượng em thì xởi lởi vui vẻ nhiệt tình. Dượng em vốn là dân tỉnh nhà quê mà, có lẽ vì thấy anh trong nam ra, có vẻ tự nhiên nên có vẻ hợp là phải.

Ý em là sao?

Không có gì đâu anh. À mẹ nói còn ức chế anh vì là anh nói giọng miền nam đã khó nghe rồi mà còn nói nhanh nữa chứ.

Ừ kệ anh, sau này có gặp lại mẹ em nữa đâu mà lo. Tôi cứ hay lập lại câu: sau này có gặp lại đâu…nên thấy Vân có vẻ buồn.

Đường cao tốc khá êm, được một lúc thì Vân ngủ. Còn tôi thì nhìn cảnh xung quanh đường, dọc theo con sông Hồng nhìn cảnh núi rừng miền tây bắc thật như cảnh sơn thủy hữu tình như trong phim Trung quốc, không giống như miền Tây tuổi thơ của tôi thì bạt ngàn cánh đồng lúa xanh rì hay những vườn trái cây trĩu quả chẳng thấy ngọn núi nào. Chỉ có vùng thất sơn An Giang là có nhưng mà chỉ là những núi nhỏ và thấp và chẳng có thác nào cả.

Lúc này nhìn qua Vân, đó là 1 cô gái dỏng cao, nhưng khuôn mặt bình thường và dáng trước sau khá “chung thủy”. Được cái là khi làm việc trao đổi thì thấy cô bé ấy rất thông minh, mau chóng nắm bắt vấn đề tôi nói, đôi khi còn hỏi ngược lại, còn trong khi các bạn nhân viên khác tôi phải nói đi nói lại thật tỉ mỉ, chi tiết thì mới hình dung ra được vấn đề hay phân biệt được vấn đề lớn hay nhỏ. Tuy nhiên còn kĩ năng sống, hay các vấn đề xã hội thì Vân là khá mù mờ, ngây thơ.

Xe chở tôi đến khách sạn đã book ở sát bờ sông ngay chỗ có bãi bồi giữa sông. Còn nhà Duy mà Vân ở thì đối diện bên kia sông và phải đi qua cầu Cốc Lếu. Một buổi chiều thật đẹp, sắp hoàng hôn nên tôi tranh thủ checkin để đồ đạc rồi đi dạo đường bờ kè sông. Tôi luôn thích ở cạnh những con sông, hồ, suối, biển cứ đến những nơi đó là phải đi bộ dạo dạo một vòng mới được.

Ngày xưa tôi nghĩ Lào Cai là một tỉnh nghèo biên giới miền núi và ít xe hơi như miền Tây nhưng ở đây tôi mới thấy dọc bờ sông toàn là xe hơi, đường xá khá rộng rãi, dân cư cũng vừa phải mà toàn sống trong những ngôi nhà rất khang trang.

Bé Vân nói muốn ăn đồ nướng, lát sau một cậu đệ của Duy sang đưa tôi và Vân đến 1 quán nướng. Vị đồ ăn ở đây khá lạ với các gia vị cay cay kiểu thuốc bắc đậm chất người Hoa, vị cay cay tê tê đầu lưỡi là cảm giác thật thú vị, mới lạ. Ăn xong chúng tôi ra quán cafe ở bờ sông nói chuyện. Rồi lại trở về khách sạn.

Buổi tối ở đây cũng chẳng có gì chơi nhưng tôi vẫn thích quang cảnh và không khí ở chỗ này. Tối khuya tôi chẳng muốn ở trong phòng mà lại lang thang bờ kè thấy 1 con thuyền nhỏ đang trôi dạt theo con nước, sao cũng như cuộc sống của tôi bây giờ cũng đang trôi dạt nay đây mai đó biết cập bến nào… Những người làm startup thì tâm lý lúc nào chẳng vậy, cho dù là startup Unicorn đi nữa cũng không có gì đảm bảo cả, chứ chưa nói đến các startup gọi được triệu đô thì vẫn rụng như lá mùa thu. Lúc nào cũng có cảm giác chênh vênh như đi bên mạn núi, sảy chân là thôi rồi lượm ơi.

Còn tình thế tôi lúc này, chuyện tôi và Linh chỉ là cái cớ để anh Bình dùng chiêu “điệu hổ ly sơn”, mà đúng là chiến lược của tôi quý vừa rồi không hiệu quả. Khi Nghĩa-phe tôi thì phải trở về quản lý Phú Quốc, tôi cũng kịp đưa thêm một người bạn vào để cùng share quyền COO ở khâu quản lý vùng thị trường trọng điểm với lý do vì Hana chưa có kinh nghiệm thực địa để quản lý địa bàn nên chỉ để quản lý điều hành văn phòng và marketing thôi.

Phe anh Bình đang tận dụng cơ hội lúc tôi yếu thế mà xây dựng lực lượng với thế mạnh anh Bình là tài chính, có mối quan hệ tốt, Hana thì chuyên nghiệp bài bản, còn Duy với nguồn tài chính dồi dào đang được anh Bình vời tham gia với âm mưu thành lập công ty riêng đồng thời là cũng là Host cung cấp những dịch vụ, sản phẩm độc quyền ở Sài gòn và Hà Nội cho công ty chung này, nên sẽ có tiếng nói lớn trong định hướng chiến lược của công ty.

Nên giờ thế cờ của tôi ở Sài Gòn đang bị dồn vào nước khó, với người làm dịch vụ, du lịch mà ở một chỗ thì sức ỳ tâm lý và độ ù lỳ càng tăng cao. Hơn nữa cảm xúc, sự tinh tế trong du lịch vẫn luôn là điều quan trọng với những người kiến tạo trải nghiệm như tôi. Và một câu mà tôi luôn phải nhắc nhở bản thân rằng:

Làm du lịch thì cần cảm xúc, nhưng làm kinh doanh thì không.

Tôi có độ “cảm” nhưng vẫn thiếu tố chất, bản lĩnh của người làm kinh doanh. Chính vì vậy mà tôi mới chấp nhận ra Hà Nội này để có thể fresh bản thân. Anh Bình vào Sài Gòn xây dựng căn cứ thì tôi sẽ ra thử ở Hà Nội tìm cơ hội xem sao. Cuộc chơi vương quyền đang ở chế độ hard mà.

Còn một điều nữa mà tôi chấp nhận đi đó là để tìm quý nhân. Việc này là tình cờ và khá lạ vì trong một bữa nhậu cùng vợ chồng anh hai và cậu tôi về Việt nam chơi thì tự nhiên có một cô lại bàn nói gì gì đó đó. Chứ bình thường bên đạo cấm không được xem bói. Vì tò mò nên cậu tôi muốn thử xem cô này phán thế nào, quan sát qua và nói loạt điều về cuộc sống tình cảm này nọ mà xác suất đến 90% chuyện quá khứ làm cậu tôi cũng hơi bất ngờ.

Tôi thì không có nhu cầu xem nhưng cô ấy lại quay sang tôi rồi nói: Hiện tại cháu đang gặp nhiều vấn đề khó khăn phải không? Bề ngoài cháu nhìn hiền lành nhưng cháu là một người tham vọng rất lớn mà muốn đạt tột đỉnh tham vọng, giàu sang phú quý đó thì cháu phải giúp cô gái kiểu thế này….nhưng có điều người đó là người cháu mà không ưa, không thích nhưng cháu vẫn phải giúp đỡ, che chở và luôn ở bên cô gái ấy, rời xa cô ấy là mất tất cả. Cô ấy vừa là quý nhân vừa là chân ái cuộc đời của cháu. Tôi tự nhiên thấy tự ái vì chẳng lẽ chuyện mình tham vọng làm giàu, xây dựng sự nghiệp mà lại phụ thuộc vào một cô gái là sao!? Mà người mình không ưa thì làm sao là quý nhân hơn nữa còn là chân cuộc đời nữa chứ!!!? Làm quái gì có chuyện đó nhỉ!?

Nhiều lúc tôi cũng không để ý lắm nhưng khi ngẫm lại trong cuộc sống từng có những điều là lạ như vậy. Tôi vốn không phải là một người may mắn nhưng để ý lại thì mỗi khi tôi cố gắng giúp hoặc vô tình phải giúp ai đó nhất là những cô gái nào đó mà tôi không thích, không ưa thường thì sau đó tôi sẽ gặp vận may gì đó, hoặc các vấn đề đang khó khăn tự nhiên thuận lợi một cách khó hiểu. Nhưng bạn biết đó giúp người mà mình không ưa thì tâm lý nó phức tạp lắm. Nên chỉ là thỉnh thoảng hay kiểu rảnh rỗi sinh nỗi mới giúp thôi.

Nhưng cũng có lúc kinh doanh bế tắc tôi đã từng cố gắng tìm “quý nhân – chân ái” theo những miêu tả dấu hiệu của cô bói kia xem sao. Nhưng tôi lại theo theo triết lý phương Tây tức là chủ động đi tìm vì Ai tìm thì sẽ thấy, ai gõ thì cửa sẽ mở. Nhưng khi tôi chủ động đi tìm thì thường hay phán đoán nhầm, người cần giúp thì không giúp và ngược lại làm tôi rối trí, với lại làm dịch vụ nên tiếp xúc khá nhiều người nên việc tìm “quý nhân- chân ái” như thế cũng như đoán số đề nên bỏ luôn ý định đó.

Có thời gian con bạn cũng thân đang bị dính vào cuộc tình nguy hiểm vì nó là người thứ 3 với một người đã có gia đình rồi nhưng không sao dứt ra được. Nó rủ tôi về vùng thất sơn An Giang nghe nói vùng này linh để phượt khảo sát dịch vụ du lịch tiện thể nó tìm gặp sư thầy gì đó. Vì đi cùng nó nên khi gặp sư thầy cũng vào ngồi nghe chơi cho biết vô tình nghe được bài thuyết giảng về tình duyên này nọ thế này:

Ta thường gọi nhân duyên tốt là thuận duyên và nhân duyên xấu là nghịch duyên, tức là những điều kiện có lợi và bất lợi cho ta. Có những duyên thuận với ta nhưng lại nghịch với kẻ khác, và có những nhân duyên thuận với kẻ khác nhưng lại nghịch với ta. Đó chỉ là nói trong phạm vi con người, trong khi nhân duyên vốn luôn xảy ra với vạn vật ở khắp nơi trong vũ trụ. Bản chất của nhân duyên thì không có thuận nghịch, tốt xấu. Nó chỉ hội tụ hay tan rã theo sự thích ứng giữa các tần số năng lượng phát ra từ mọi cá thể mà thôi.

Thói quen của hầu hết chúng ta khi đón nhận thuận duyên thì luôn cảm thấy sung sướng và rất muốn duy trì mãi nhân duyên ấy. Còn khi gặp phải nghịch duyên thì luôn cảm thấy khó chịu và tìm cách tránh né hay loại trừ. Nhưng chưa hẳn thuận duyên sẽ đem lại giá trị hạnh phúc, hay nghịch duyên sẽ mang tới khổ đau thật sự. Nhiều khi nghịch duyên đưa tới sự trưởng thành, còn thuận duyên lại dễ khiến ta yếu đuối. Có khi thuận duyên ban đầu nhưng lại biến thành nghịch duyên sau này, hay nghịch duyên bây giờ nhưng lại là thuận duyên trong tương lai. Tất cả đều tùy thuộc vào bản lĩnh và thái độ sống của chúng ta.

Do đó, ta không cần phải khẩn trương thay đổi những nhân duyên mà mình không hài lòng, hay cố gắng tìm kiếm những nhân duyên mà mình yêu thích. Khi tâm ta đã vững chãi đủ để tạo ra những nhân duyên an lành thì những nhân duyên tương ứng sẽ tự động kết nó mà thôi. Mà thật ra, khi tìm được sức sống từ nơi chính mình, ta sẽ không còn quan trọng điều kiện bên ngoài nữa. Nhân duyên nào cũng được cả. Rất tự tại.

Khi giảng giải xong thì người bạn của tôi đến gần sư thầy hỏi đáp chuyện riêng mong được giải đáp. Còn tôi tự nhiên giật mình nghĩ lại ừ nhỉ từ trước tới giờ mình toàn theo thói quen là thích thuận duyên ghét nghịch duyên chưa nghĩ đến nghịch duyên ở góc độ giúp ta tới sự trưởng thành mới ghê chứ!? Nếu chẳng may mình cũng rơi vào nghịch duyên thì làm thế nào? Nhờ bài giảng này mà tôi nhận ra nhiều điều về “nhân-duyên” theo kiểu nhà phật điều mà tôi ít được đề cập hơn trong đạo thiên chúa.

Thời điểm bây giờ tự nhiên theo dự cảm tôi thấy rất cần quý nhân và ý tưởng đi tìm cho dù không phải là “quý nhân – chân ái” theo kiểu kia thì là partner cũng là việc rất quan trọng mà. Nhưng người đó là ai? Ở đâu? Bất chợt nghĩ tới Vân nhưng không biết nó là gián điệp hay là quý nhân của mình đây?

Vân cũng có vài “dấu hiệu” như cô bói kia nói nhưng nó là cháu của anh Bình – Tôi cũng hơi nghi nghi, hay là cứ test em nó xem sao, là quân xanh hay quân đỏ. Mẹ của nó dữ thế tôi còn chẳng sợ mắc gì sợ nó. Nhưng lại sợ đoán sai, đoán nhầm thì phiền, suy đi nghĩ lại nếu đã theo kiểu tâm linh phương Đông thì gặp được ai hay không thì cũng là do cái “duyên” rồi cái “số”, cái “nợ” gì gì đó. Chính vì thế không nên cưỡng cầu, có duyên thì sẽ gặp có nợ thì sẽ thành đôi, à thành partner.

********

Sáng đệ của Duy đưa tôi và Vân đi chụp hình và lấy cmnd đi làm sổ thông hành bảo chúng tôi cứ ăn sáng đi lát đem qua rồi qua cửa khẩu luôn. Xe đậu gần trước cổng cửa khẩu đổi nhân tệ và đệ Duy đưa 2 sổ thông hành và một bé biết tiếng Trung đi cùng. Thế là qua cửa khẩu.

Nhưng khi đi đến giữa cầu thì cảm giác thật khác lạ là tôi đang đứng giữa ranh giới 2 nước – nơi mà nhìn bên Việt Nam mình có vẻ nghèo nàn, một bên Tàu buôn bán nhà cửa sầm uất hơn hẳn. Con sông Nậm Thi kia thì giao nhau ngay ở đây nhập thành 1 con sông nhưng vốn là 2 dòng nước khác nhau, một bên hồng phù sa, bên xanh lá.

Hôm qua thì thấy có sự ngăn cách 2 bên của sông Hồng như giữa team tôi và team anh Bình còn hôm nay khi thấy 2 dòng nước phải hòa vào nhau kia, không lẽ như khác biệt của tôi, Linh với anh Bình, Duy, Vân sẽ bị bắt buộc phải hòa vào nhau ư? Vấn đề không phải là dòng nước đó muốn hay không mà là định mệnh bắt 2 dòng nước phải hòa nhau, như kiểu âm – dương sao? Định mệnh ư? – Tôi mênh mang suy nghĩ.

Bước qua tới bên địa phận Trung quốc đã nghe mùi thoang thoảng hương vị ẩm thực đúng là tuyệt vời như câu “ăn cơm Tàu”, hàng hóa các thể loại như bày bán có cả tiếng Việt và Trung, mạng điện thoại Việt Nam vẫn dùng bình thường ở những khu vực này.

Chúng tôi thưởng thức các món ăn vặt ở đây như đậu hủ thúi, mực xiên cay, khoai tây chiên, há cảo xá xíu,… trà sữa ở đây rất ngon vị ngọt béo thơm. Đi xem một số loại hàng hóa mà bé thổ địa dẫn đi, rồi đi tham quan công viên ánh sáng. Chúng tôi tính đi chơi xa hơn nữa nhưng sợ không kịp thời gian vì Vân phải về lại Hà Nội như giao hẹn với mẹ. Còn tôi thì tranh thủ rồi đi Sapa gặp host và đối tác.

Xe đưa chúng tôi về nhà Duy – một căn nhà đầy hàng hóa ở tầng trệt có lẽ đây là nơi tập kết các hàng hóa rồi phân phối đi các tỉnh thông qua hệ thống online và giao hàng nhanh. Còn các tầng lầu thì để ở. Vân tạm biệt tôi và hẹn gặp lại ở Hà Nội.

Tôi bắt lên xe Sapa đến nhà thờ đá thì xe thả tôi ở đó, đi xe ôm lại chỗ Hostel quen. Tranh thủ nghỉ ngơi xíu tắm sớm rồi mặc đồ lạnh đi bộ xuống khu nhà thờ đá tìm đồ ăn, nơi mà tôi rất thích ăn các món nướng trong không khí lành lạnh thế này. Ăn xong tôi đi bộ dạo quanh hết các phố xá, quán bar ở đây rồi sau đó về lại hostel. Trong hostel có khá nhiều bạn nước ngoài ở, hôm nay khá mệt rồi nên tui ngủ một giấc tới sáng.

Không khí buổi sáng thật là tuyệt vời. Tôi thuê xe máy và chạy xuống thung lũng Mường Hoa nơi có resort sinh thái bên suối của một người từng ở hostel của tôi ngày xưa, giờ tổ chức tour trải nghiệm khám phá các thể loại. Trao đổi các thỏa thuận xong. Tôi đi xuống bản chơi, thăm thú các nơi rồi trở về trung tâm vì có hẹn với đối tác ở đây.

Đối tác lại hẹn tôi đến quán nhậu. Tôi muốn bàn xong công việc rồi nhậu nhưng đối tác nói trong quán nhậu thì nói không bàn công việc, xong lại tiếp tục tăng 2 đi Karaoke…Khi đã mệt đối tác hẹn 9h sáng mai các thỏa thuận sẽ thông qua và kí hợp đồng. Rồi họ nói sáng 5h phải chạy xuống Bắc Hà rồi sẽ gặp tôi sau khi về lại. Tôi khá mệt mỏi về lại chỗ nghỉ, thì nhận được tin nhắn về gấp sáng ngày kia phải có mặt ở Sài gòn để gặp nhà đầu tư, chốt deal. Kèo này là do người thân anh Bình sắp xếp nên chỉ báo tôi khi mọi chuyện đã gần xong. Đọc tin nhắn xong thì tôi lăn ra ngủ.

Gần 9h sang thì bên đối tác thông báo xe của họ va chạm giao thông đang bị công an tạm giữ nên không về kịp được. Hẹn tôi đầu giờ chiều gặp. Nhưng tôi nói cũng không kịp vì tôi đã đặt vé về Sài gòn sợ không kịp ra sân bay. Chính vì vậy đành hẹn dịp khác, hoặc thỏa thuận gửi qua mail và fax sau.

Tôi check out và lên xe đi thẳng vào sân bay Nội Bài mà không ghé lại Hà Nội, gần tới nơi thì báo delay 1 tiếng. Tôi cũng chẳng reply tin nhắn của Vân: Khi nào anh về Hà Nội thì nhớ báo nhé!

Checkin online và qua cổng an ninh vào hàng chờ thì nhận thêm thông báo delay 1 tiếng nữa. Trong thời gian chờ đợi thì kế bên có một bé miền Tây cũng ra thăm người chị lấy chồng ngoài này. Tôi vừa tranh thủ làm phần pitching với các số liệu có được ở Hà Nội.

Về tới Sài gòn thì cũng đã khuya, taxi chở về tận nhà. Tắm sơ và lên giường ôm laptop làm việc rồi ngủ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.