Demo Day Ngày Khởi nghiệp định mệnh – Chương 16

Chương 16: Sữa đậu nành phu thê*

Sau khi tôi và anh Bình dàn xếp công việc mọi thứ như hôm đã bàn ở nhà anh ấy. Chúng tôi trình ra hội đồng quản trị và mọi người cũng tạm thời tán đồng phương án đó trong giai đoạn dịch dã, du lịch đóng băng này. Công việc mọi thứ giờ làm tại nhà và online.

Buổi tối like status và hình cô bạn thân nói về cuộc sống an yên tự tại sau thăng trầm cuộc đời bây giờ thì đã chuyển hẳn lên Đà Lạt sống. Cô ấy gửi messenger rủ tôi lên Đà Lạt để retreat, để vui chơi, nói tôi thử buông lỏng, an yên xem sao, vì ở đây có những buổi tập thiền này nọ. Phương – tên cô bạn đã rủ tôi cùng lên Đà lạt mấy lần khi biết tôi đã về Sài gòn rồi nhưng tôi khước từ mãi, một phần vì chẳng biết lên đó làm gì, một phần tôi muốn mờ hẳn kí ức Đà Lạt đi.

Ngày xưa tôi từng quen một cô gái Đà Lạt. Sau một vài biến cố khi đó tôi không thể hận cô gái ấy nhưng kiểu I forgive, but I cannot yet forget Tôi tha thứ, nhưng tôi chưa thể quên nên chọn rời xa Đà Lạt, rời xa Sài Gòn mà ra đảo để quên đi tất cả. Điều mà tôi vẫn còn chút buồn cho tới hôm nay là khi đó tôi đã phát hiện cô ấy lừa dối rồi nhưng vẫn giả bộ tin những lý do cô ấy nói, cũng không muốn lật mặt cô ấy. Tôi biết có thể vì hoàn cảnh mà cô ấy phải làm vậy, mà có lẽ là do tình cảm chúng tôi chưa đủ sâu chưa đủ lớn để hi sinh cho nhau. Nghe nói cô ấy cũng đã lấy chồng hơn năm rồi.

Nhiều khi tôi nghĩ có những thứ đừng quá tìm mọi cách để biết được sự thật vì khi biết được sự thật đó nó khá đau lòng, thà như không biết đôi khi còn hay hơn, sự thật kia kiểu như khi bạn bóc hành tây vậy càng cố bóc từng lớp để tìm trái tim thì người càng cay mắt chính là bạn thôi.

Phương nói về những chuyển biến khi ở Đà Lạt, cô ấy dự tính lên Đà Lạt rồi xin vào chùa đi tu nhưng có hình xăm và vì duyên chưa tới nên không thành. Cô ấy vẫn luôn thích Đà Lạt nên đã quyết định sống ở đó luôn sau khi homestay nơi cô ấy ở đang cần quản lý và người trông coi.

Thật ra khi Phương kể lại câu chuyện về cuộc sống sau những biến cố làm tôi cũng rất tò mò trong khoảng ấy thời gian cô ấy đã làm gì, sống ra sao, trong những giai đoạn khủng hoảng. Tôi cũng chưa hiểu sao cô ấy lại muốn sống luôn ở trên đó chứ không phải là đi du lịch, trong khi miếng đất cô ấy mua chơi chơi giờ hơn chục tỉ rồi mà chẳng quan tâm. Ngày xưa cô ấy là người nhan sắc, cũng bon chen phấn đấu, tràn đầy tham vọng để giàu có như tôi, cũng kinh doanh buôn bán này nọ, vì thế mà chúng tôi mới thân nhau, nhưng bạn trai cô ấy thì tính trái ngược là người rất hiền, không muốn bon chen mà nhà lại có điều kiện. Khi tôi ra đảo thì dần dần cũng ít liên lạc và chỉ biết thông tin ít ỏi qua facebook.

Sau khi tôi nghĩ về mọi chuyện thì thấy mọi chuyện cũng đã qua lâu rồi bây giờ lên thì đã sao chứ! 9 năm trước vì biến cố và chênh vênh mà tôi đã đến đây, gặp cô gái Đà Lạt đó mà có tinh thần trở lại rồi quay về Sài gòn. Lần này sẽ quay lại đây nhưng sẽ tự mình lấy tinh thần trở lại để chiến đấu vậy. Thế là tôi thu xếp mọi thứ và thẳng tiến Đà Lạt.

Phương nhắn địa chỉ homestay, đường vào là một con đường nhỏ hơi dốc nhưng 2 bên đầy cây, dàn hoa lá, cỏ. Homestay là ngôi nhà rất thơ mộng giữa một khuôn viên sân vường rất đẹp, đây vốn là ngôi nhà của 2 vợ chồng nhà văn gồm 2 căn nhà một là căn nhà gỗ từ thưở xưa, còn 1 căn biệt thự hồi đó xây là để cho con cháu lên đây có chỗ ở nhưng về sau các con muốn cô chú xuống Sài gòn sống cho đầy đủ và tiện chăm sóc hơn. Thỉnh thoảng thì 2 cô chú mới về lại Đà Lạt và ở trong ngôi nhà gỗ cổ đó nên cho thuê lại căn nhà biệt thự kia.

Ở đây tôi sống cùng Phương và một anh chàng gay trong 1 phòng dorm nhiều giường tầng bằng gỗ, mở cửa sổ nhìn ra là cây liễu rũ xuống hồ sen, những cây hồng đang rộ chín, trái đỏ au. Còn 4 phòng còn lại là để cho khách của homestay. Bạn tôi thì lo dọn dẹp nhà cửa, sân vừơn, nấu ăn, khi rảnh thì ngồi đọc những cuốn sách của Osho – bậc thầy về tâm linh và ngồi thiền, anh chàng gay thì ngoài thời gian làm việc freelance, online không thì lại ngồi đan len, nghe Phương kể bạn ấy vì bị nhiều lần bị lừa tình, lừa tiền bị tổn thương sâu sắc nên lên đây retreat, tịnh tâm. Còn tôi thì ôm laptop hoặc đi dạo loanh quanh, vẫn còn những suy nghĩ miên man về tương lai.

Phương nấu ăn rất ngon nhưng thì thường xuyên ăn chay vì có tôi nên có cách ngày lại nấu thêm phần đồ mặn. Cô bạn rất hâm mộ Lý Tử Thất cũng muốn cuộc sống như thế, sau bao bon chen nơi Sài thành. Ngoài trồng rau, cô ấy còn nuôi 2 chú mèo để bầu bạn. Haizz lại là mồn lèo sao không phải là cún nhỉ. Lúc đầu tụi nó hay lởn vởn quanh có lúc còn cọ vào chân tôi vì thấy tụi nó dễ thương nên tôi không nỡ xua đi nhưng chẳng thèm vuôt ve nên tụi nó cũng bỏ đi.

Thời tiết tất nhiên là lạnh rồi nhưng sống ở trong trung tâm thì nhiệt độ sẽ ít lạnh với ít sương mù hơn. Vì homestay ở gần Hồ Xuân Hương nên chiều nào tôi cũng đi bộ vòng quanh bờ hồ, ngắm nhìn cuộc sống ở đây, và ngẫm nghĩ về những điều đã qua. Hôm nay có mây mù vẻ mưa nên chiều tôi đã mang ít củi vào để vào lò sưởi để tối đốt. Buổi tối trời mưa lâm râm thật. Thấy trên kệ có cuốn sách Với Đà Lạt ai cũng là lữ khách, tôi kéo ra và đọc. Ngòai trời mưa tí tí bên cửa sổ, cả ba chúng tôi quây quần gần bên lò sưởi, ngồi uống trà nóng, ăn mứt và bánh cookies do cô bạn làm. Trải nghiệm thật là ấm áp nhẹ nhàng như cảnh mấy phim của Pháp vào mùa đông.

Phòng chúng tôi nhận thêm một cô bé tên Tiên là bạn của bạn anh chàng gay, nhìn có chút bánh bèo nhí nhảnh nhưng lại có vẻ lanh lợi. Cô bé nói cho đi dạo bộ cùng với, thế là tôi có người đi bộ cùng mỗi buổi chiều. Những ngày đầu vì cô bé mới đi bộ nên đi chậm, chỉ đi được tới quảng trường rồi ngồi ở đó uống ly đậu nành nóng và ngắm hoàng hôn. Khi đã đi quen hơn thì đi vòng qua chợ đêm, trọn một vòng bờ hồ.

Rồi buổi sáng nọ có người thầy qua homestay để dạy 1 khóa thiền, tôi cũng tham gia vài buổi. Trước khi thiền thì thầy sẽ giảng về những triết lý này nọ, kiểu mọi sự tùy duyên, vật chất chỉ là phù du, rồi buông bỏ chấp niệm tình cảm với người khác cũng là buông tha cho chính mình, dịch bệnh này nọ là Thượng đế muốn gửi thông điệp đến loài người giác ngộ điều này điều kia vì loài người u mê, ham mê vật chất quá….

Cô bạn thân thì dường như đã bị thuyết phục bởi điều đó. Còn tôi tuy có nghe giảng nhưng thực sự thì tôi cũng chỉ tin vài phần cũng như những điều trong sách Hành trình về phương Đông của John Vũ vậy. Với tôi xem đó là sự trải nghiệm, sự tự giác ngộ của tác giả, chứ không hẳn là chân lý cuộc sống. Nhưng dù sao với những điều giảng giải đó cũng làm tôi thấy thoải mái với bản thân hơn, tha thứ, sống chậm lại, nó rất phù hợp với cả khung cảnh, thời tiết khí hậu ở đây. Còn bé Tiên và anh chàng gay kia thì có vẻ vẫn đang phân vân và băn khoăn về chuyện tình cảm.

Tôi nghe nói Tiên đã có người yêu xa ở Đà nẵng, còn cô bé cũng biết tôi không có nhu cầu quen bạn gái nhưng chúng tôi trò chuyện rất hợp và cởi mở mọi thứ. Vào một buổi chiều chúng tôi đi bộ dọc bờ hồ nên ghé vào quảng trường Lâm Viên để ngắm hoàng hôn. Ngồi xuống uống ly sữa đậu nành nóng thì cô chủ nói một câu làm tôi xém sặc: Nhìn 2 đứa có nét phu thê ghê đó, 2 đứa sắp cưới phải không?

Cô bé trả lời: Dạ, cô. Vì dịch nên tụi con hoãn cưới đó ạ.

Ừ vì dịch nên ai cũng khổ, thôi chúc 2 cháu hạnh phúc nhé! – Cô nói.

Dạ, tụi con cảm ơn cô.

Vừa đi bộ về cô bé vừa chọc: Đấy anh thấy đó ai cũng nói chúng ta giống phu thê kìa! A hay mình đặt tên sữa đậu nành đó là “sữa đậu nành phu thê” nhé. Tôi cười. Bé lại hỏi: Thế anh làm gì thế?

Anh làm du lịch. Em biết nhưng anh nói cụ thể đi. Thì là startup công nghệ cho du lịch. Nhưng anh làm ở vị trí gì?

Thì kuli trưởng đội chém gió chứ làm gì!

Đó là thể loại gì vậy?

Thì là thể loại gian thương chứ thể loại hả bé.

Bé bé cái gì người ta lớn rồi chứ bộ, em còn có người yêu rồi đó tuy ở hơi xa nhưng đỡ hơn anh lớn rồi mà hổng có ai. Ừ kệ anh. Nhìn Tiên tung tăng trên đường về làm tôi bỗng nhớ tới bé Vân – người mà tôi đã làm tổn thương nhưng biết làm sao được tôi đã nói từ hồi ở đảo rồi vì thời điểm này với tôi không phải là thời điểm thích hợp, nhưng Vân không quan tâm, với cô ấy chỉ cần đúng người là được. Và tôi đã có những lời nói, cư xử không phải phép, làm tổn thương cô bé. Không biết Vân đã đi du học chưa hay đang ở đâu vì tôi cũng không hỏi cũng không muốn quan tâm để tập trung vào công việc.

Bởi vậy Nếu có gặp người ấy cho tôi gửi lời xin lỗi ( dựa theo tiêu đề cuốn sách mà tôi nhìn thấy khi trên kệ Nếu có gặp người ấy cho tôi gửi lời chào) – Tôi thầm nghĩ

Một buổi sáng đẹp trời chúng tôi đang ngồi uống cafe ngắm hoa trong vườn thì Tiên hỏi vu vơ: Theo anh Đà Lạt ở đâu là địa điểm lãng mạn nhất có thể ngắm được toàn cảnh thành phố?

Câu hỏi vô tình làm tôi quay trở lại những ngày tháng xưa khi tôi và cô gái Đà Lạt mới quen nhau. Tôi trả lời vô thức:

Biết chứ anh biết một nơi mà chỉ người Đà Lạt gốc mới thôi nhé! Ở đâu vậy anh?

Cái này không thể nhìn mà chỉ có thể cảm nhận thôi em à?

Anh làm như anh là người Đà Lạt không bằng?

Thì chính người Đà Lạt chỉ cho anh cảm nhận mà!

Vậy chúng ta đi đến đó nha! Tiên nói.

Tôi rủ cô bạn và anh chàng gay kia đi nhưng cả 2 người từ chối vì họ không muốn đến những nơi xô bồ đông người, hơn nữa họ đang tịnh tâm để thiền để có thể cảm nhận triết lý của sách tâm linh kiểu Osho gì đó và lời giảng của thầy cư sĩ kia. Nên chỉ có tôi – một người vẫn còn sân si và Tiên thì rảnh rỗi đi cùng nhau.

Nơi đó là một quán cafe Dalat nights. Có lẽ giờ đây quán này cũng chẳng có gì là đặc biệt có khi rất bình thường ở một nơi có hàng chục quán mới đủ các thể loại mở ra mỗi năm.

Em có biết chơi đàn piano không?

Dạ không anh.

Uhm anh hỏi chơi vậy thôi! Quán cafe này hồi xưa ấn tượng với vì tôi nhớ lại hình ảnh ngày xưa cô gái Đà Lạt đã dẫn tôi tới đây và đã chơi một đoạn nhạc piano ngắn thay lời tạm biệt vào ngày cuối của tôi ở đây trong hành trình trốn khỏi Sài gòn.

Anh em thấy chỗ này cũng bình thường mà sao anh nói là nơi lãng mạn nhất Đà Lạt? Vậy nó có gì đặc biệt anh kể em nghe đi!

Uhm có lẽ giờ nó chỉ từng đặc biệt với anh thôi. Tôi chỉ tay về phía tháp truyền hình rồi nói:

Đó chính là trái tim Đà Lạt đó em! Có người nói với anh rằng Đà Lạt khi đó ghép những ánh đèn đường lại thì sẽ nhìn giống như hình trái tim vậy, cho dù bây giờ hay sau này có ra sao thì khi có ai hỏi Trái tim Đà Lạt ở đâu thì những người Đà Lạt hay kí ức của những người yêu Đà Lạt thì sẽ cảm nhận được.

Thế anh có cảm nhận được trái tim Đà Lạt không?

Có lẽ tới giờ anh chưa vẫn chưa cảm nhận được trái tim Đà Lạt, vì trong tâm trí anh vẫn chỉ nhìn thấy tháp đài truyền hình rồi tưởng tượng giống tháp Eiffel sẽ thật là tuyệt vời để tỏ tình hay cầu hôn!

Còn em có cảm nhận được trái tim Đà Lạt không?

Có lẽ là không vì em không phải là người Đà Lạt cũng không phải là người yêu Đà Lạt lắm. Với em chỉ cần người em yêu nói nó là hình trái tim thì nó sẽ là trái tim cho dù là gì và ở bất cứ đâu.

Ừ như vậy cũng tốt còn đỡ hơn một người luôn chỉ muốn nó là duy nhất chỉ nơi đó mới là trái tim Đà Lạt chứ không phải bất cứ thứ gì khác trên đời và cũng sẽ không thể rời xa Đà Lạt. Một người luôn theo đuổi những điều mà người đời hay nói là mơ mộng viễn vông, chấp nhận sống ở những nơi bon chen hoặc cơ cực chỉ để đạt được ước mơ…..

Không khí trầm lặng giờ chỉ còn nghe những giai điệu trữ tình dòng bolero. Chúng tôi nhìn ngắm khung cảnh đêm Đà Lạt những con đường hẻm hiu hắt ánh đèn phía, những con người đang mặc áo như muốn đi thật nhanh để vào nhà.

…..

Tình hình giãn cách xã hội cũng bớt căng thẳng và cũng có người ăn mặn nên tôi rủ bé Tiên đi ăn mà bé lại thích món mì pasta nên tới nhớ tới quán ngày xưa cô gái Đà Lạt thích, đó là một nhà hàng Ý ở dốc nhà làng của chú người Ý sống lâu năm ở Đà Lạt. Nhưng hôm đó là thứ hai là ngày off của nhà hàng, thế là đành đi qua khu chợ Hòa Bình ăn một quán mỳ Ý tương tự. Tôi nghĩ đó cũng là dấu hiệu cho sự chấm dứt với kí ức xưa với ex.

Mai anh có rảnh hông? Anh còn biết chỗ nào có phong cảnh non nước hữu tình, hoa lá đẹp nữa nè? Có chứ đó là khu núi voi ở Hồ Tuyền Lâm, từ đỉnh Pinhatt để có thể nhìn toàn cảnh hồ Tuyền Lâm, Thiền Viện Trúc Lâm, đỉnh LangBiang,… kiểu như Tà Đùng được ví mọi người ví như vịnh Hạ Long trên cạn đó em.

Vậy mai em với anh đi thử xem sao heng?

Tôi chở xe vòng quanh bờ Hồ tuyền lâm rồi đi đến khu núi voi nhưng lối đi cũ hiện đã bị cấm có một lối đi khác nhưng tôi không rành chỉ có thổ địa thì rành, với đường đi dốc thẳng đứng, trơn trượt nên phải có sức khỏe mới đi được. Bé nói ở bờ sông cũng đẹp cũng đúng ước muốn rồi không cần phải leo lên đỉnh làm gì đâu nên chúng tôi ghé vào quán cafe bờ hồ xung quanh toàn là hoa cẩm tú cầu và nhiều loại hoa khác.

Đây là khu vực mà anh cực kì yêu thích ngay lần đầu tiên đến đây vì nó giống kiểu làng quê nghỉ dưỡng ở Châu Âu hay xem trên tivi, ngày đó anh hay mơ về một căn nhà nằm trên một bán đảo trong khu này. Buổi sáng mở cửa số ra ngắm cảnh quan từ ban công lầu 1, có thời gian rảnh thì đánh golf ở sân vườn, buổi chiều thì chèo thuyền xung quanh hồ nước, ngắm rừng cây lá phong, những trái hồng hoang chín đỏ, ngắm cây mai anh đào nở trên những ngọn đồi, rồi chờ ngắm hoàng hôn đến khi vàng rực cả bầu trời. Chiều tối tối thì chuẩn bị ở sân vườn tiệc BBQ, thưởng thức rượu vang, nướng thịt bên bếp lửa, nghe nhạc chung vui cùng gia đình bạn bè vào cuối mỗi tuần.

Anh cũng mơ mộng quá heng?

Ngày xưa thôi chứ giờ anh chỉ thích mấy cái pool party nhạc DJ quẩy này nọ vừa vui vừa để kiếm tiền thôi em ơi!

Hôm khác tôi dẫn Tiên đi ăn ở một quán Botea nơi có món beefsteak mà tôi thích. Tôi gọi súp nấm rau, món steak độ medium rồi gọi thêm khoai tây chiên cùng ly rượu vang nữa đó là những món khoái khẩu. Tiên thì pasta và salad các loại rau gì đó cùng ly vang. Rồi cô ấy cười khi tôi kêu thêm phần khoai tây chiên.

Để em kể cho anh nghe chuyện này mắc cười lắm: Hồi trước nhà em làm mai cho em anh chàng già già chắc lớn tuổi hơn anh xíu, đi xe hơi đến đón em xong rủ đi uống trà sữa kiểu teen teen. Vốn đã không ưa anh ấy mà lại vào quán với anh già già thế là thấy không hợp rồi, xong anh đó còn kêu trà sữa và khoai tây chiên ra. Nhưng anh ấy không biết đó là 2 món mà em không ưa, nhất là món khoai tây chiên ăn ăn rồi còn quẹt quẹt chấm tương ớt. Nên sau lần đó…à làm gì còn có lần sau nữa haha. Tiên cười.

Em nói làm anh guê nha. Anh thích món khoai tây chiên với lá rosemary này nè. Cũng hên anh và em không có yêu nhau.

Dạ, dạ. Anh và em chỉ có món sữa đậu nành phu thê là chung thôi hihi. Tôi cũng cười hùa theo haha ờ ờ đúng.

Bé nói tiếp: Thời tiết Đà Lạt quả là chiều lòng người, nhất là những cặp tình nhân anh nhỉ? Ngay cả ăn tối thế này với người mình thương thì thật lãng mạn tuyệt vời biết bao, thế mà giang hồ cứ đồn là mấy đứa yêu nhau lên đây coi chừng về là chia tay là sao! Mà anh cũng rành Đà Lạt ghê heng?

Ừ thì cũng biết chút

Anh lại nhớ người xưa, kỉ niệm xưa chứ gì?

Tôi im lặng không đáp, mà cúi xuống cắt miếng thịt. Thấy có vẻ im ắng bé Tiên nói để xóa tan không khí: À anh rành Đà Lạt thế thì sáng mai đám mấy em anh tụi mình kiếm chỗ nào săn mây đi, vì trưa mai em rời Đà lạt rồi.

Mai em về rồi hả? Dạ.

Vậy giờ em có muốn tranh thủ đi xem thung lũng nhà đèn không?

Có, có chứ anh.

Thời tiêt cũng không quá lạnh, nhưng ra vùng ngoại ô đi về phía Trại Mát thì có vẻ lạnh và sương mù hơn, vì đi xe máy nên dễ cảm nhận được sự khác biệt của không khí, mà nếu ngồi xe hơi sẽ khó cảm nhận được. Nhưng nếu mà được đi con mui trần là tuyệt vời nhất vì không chỉ cảm nhận được không khí, hơi sương ngắm cảnh sắc mà còn cả âm thanh của những bài hát trữ tình được mở cho hợp tâm trạng để chill chill, không những thế cảm giác tốc độ ở đường thẳng vắng người, rồi lúc bo cua những đoạn đèo đường cong cong, lên lên xuống xuống, chỉ nghĩ đến thôi mà đã thấy phê rồi.

Tôi quay lại nói với bé nếu có lần sau anh sẽ đưa em đi bằng chiếc mui trần nhé? haha.

Dạ, nếu còn gặp lại anh. Vì năm sau không có gì trục trặc thì em đi định cư ở nước ngoài rồi, chuyện tình cảm của em ở Việt Nam còn dùng dằng chưa biết tính sao nè?

Hiện tại với em cho dù đi đâu, dù đi xe máy hay siêu xe cũng không quan trọng bằng việc em đi với ai! Tuy anh không phải là người yêu của em nhưng đi với anh em cảm thấy rất thoái mái. Anh cũng khá giống người yêu em ở khoản mê làm giàu kiếm tiền, thích ăn ở những nơi sang trọng nhưng với em cần lúc này đó là tình cảm hay khoảng thời gian mà anh ấy dành cho em chứ không phải công việc, hơn nữa tụi em lại còn yêu xa nữa nên khá mệt mỏi. Vì vậy em mới nghỉ việc lên đây retreat cho đỡ buồn không ngờ lại gặp được anh.

Đúng là mỗi người mỗi cảnh không ngờ sau vẻ nhí nhảnh vui tươi kia mà bên trong cũng đầy tâm sự – tôi nghĩ thầm

Khung cảnh thung lũng nhà đèn dần dần hiện ra trước mắt, tôi chạy xe chậm chậm để ngắm nhìn cho tới khi chạy tới vòng xoay rồi ghé vào quán Parorama gì đó lên lầu chọn góc đẹp để ngắm. Vừa ngồi xuống thì thấy trên bàn có viết: Kết nối yêu thương

Lỡ may được thất tình, thì tới quán gọi Trà gừng cho ấm, hay Cà phê cho đắng…

Cô đơn nỗi buồn cho đầy, rồi gửi tạm nơi đây!

Thấy thế nên chúng tôi gọi 2 ly Trà gừng cho ấm vì đi ngoài trời khá lạnh. Đó em thấy đó giờ em có nỗi buồn hay gì thì cứ tâm sự với anh nè rồi gửi lại Đà Lạt giữ hộ giùm nhen.

Bé Tiên nói như hỏi ngược lại tôi: Lúc nãy em hỏi anh mà cũng không thấy trả lời, anh cũng nhiều tâm sự chất chứa trong lòng phải không? Nhất là với cô gái Đà Lạt này đúng không? Vậy thì anh cũng tâm sự với em cho đầy rồi gửi lại nơi đây nhé!

Một không gian im lặng bao trùm. Thấy tiếng loạt xoạt dọn bàn ghế thì chúng tôi nhận ra rằng sắp tới giờ quán đóng cửa rồi nên tôi nói liền. Thôi chúng ta đến đây tranh thủ để ngắm cảnh ngắm thung lũng nhà đèn đi quán sắp đóng cửa rồi đó em. Ok anh.

Quán đóng cửa chúng đi quay lên đường lớn dựng xe ở một đỉnh đồi có thể tiếp tục ngắm cảnh thung lũng nhà đèn về đêm. Khung cảnh thật đẹp lãng mạn như cảnh trong phim Lala land khi mà 2 nhân vật chính sau bữa tiệc ra lấy xe rồi nhảy với nhau trên ngọn đồi. Cảnh họ ngồi ghế đá nhìn xuống thành phố còn chúng tôi ngồi trên yên xe im lặng để nhìn xuống thung lũng nhà đèn của thành phố mộng mơ này.

Nhưng chúng tôi đành phải kết thúc trải nghiệm sớm ngắm cảnh này vì kế hoạch săn mây của bốn người trong homestay là 4h sáng phải thức dậy rồi đi về Cầu Đất cách trung tâm hơn 20km. Chúng tôi phải có mặt và dời chỗ săn mây đó trước 6h30 sáng theo lời của chú bảo vệ dặn. Vì sau giờ đó là giờ hành chính của farm hoạt động nên cấm người ngoài vào khu vực đó.

Buổi sáng sớm trời khá lạnh, cộng thêm gió khi đi ra ngoài vùng ngoại ô. 2 xe chúng tôi chạy chầm chầm trong làn sương mù. Cuối cùng cũng tới trạm gặp chú bảo vệ tôi dúi 100K cho chú tiền cafe sáng rồi đi bộ đến chỗ có căn nhà gỗ săn mây đã từng xuất hiện trong MV anh Lam Trường. Đứng ở đây gió thổi khá mạnh và lạnh, một lát sau gặp 1 team chụp hình cưới cũng vào. Chúng tôi tranh thủ chụp những biển mây và trời lúc hừng đông.

Hơn 6h chúng tôi rời khỏi đây để trở về trung tâm ăn sáng ở một quán quen gần homestay. Quán là một ngôi nhà cổ nằm trong một vườn hoa, chúng tôi thích không chỉ vì nội thất không gian quán toàn là đồ cổ từ máy hát, radio, tivi, bàn ghế xưa cũ…. cùng các tranh ảnh xưa, mà các món ăn cô chủ làm rất ngon tuy phải chờ hơi lâu một xíu vì chỉ có 2 vợ chồng làm (cô chủ không thích thuê người phụ việc). Mà cô chủ cũng hơi khó tính luôn nhắc nhở với những vị khách nôn nóng kiểu Sài Gòn, kiểu ồn ào miền Bắc hay kiểu chỉ lo chụp hình sống ảo bất chấp mà không biết “thương hoa” “trọng đồ cổ”.

Ăn xong chúng tôi trở về homestay, ai làm việc nấy, bé Tiên thì thu dọn đồ đạc vào vali chuẩn bị đi ra sân bay. Mọi người nói lời tạm biệt và hẹn gặp lại với cô bé. Tinh thần của tôi cũng tốt hơn và anh Bình gọi điện hỏi:

Ở Đà Lạt thế nào? Tinh thần chú ok rồi chứ nhở?

Dạ ok anh.

Good job! Vậy về Sài gòn ngay nhé, Chuẩn bị tâm lực cũng như trí lực cho “big game” sắp tới nhé!

Dạ anh.

Vì thế nên tôi cũng đặt vé ngày mai về lại Sài gòn. Tôi phụ mang hành lý giúp Tiên ra đường lớn rồi nói lời chào tạm biệt tuy có chút lưu luyến nhưng chẳng dám hẹn gặp lại, vì chúng tôi biết có thể là đúng “thời điểm” nhưng không “đúng người”. Nên khi taxi đã đi rồi tôi gửi tin nhắn cuối:

Chúc em bình yên và hạnh phúc nhé!

Cảm ơn anh những ngày qua. Chúc anh gặp được nhiều may mắn và thành công nhé! – Cô bé reply.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.