Demo Day Ngày khởi nghiệp định mệnh – Chương 8

Chương 8: Núi Điện Tiên – nơi giấc sẽ thành hiện thực!

Sáng tôi nghe tiếng động thì thức dậy, thấy Linh dậy sớm đã make-up gần xong và chuẩn bị đi. Cô ấy và tôi cũng hiểu vấn đề này là chuyện bí mật chỉ có trời biết đất biết và hai chúng tôi biết. Lộ ra là cả hai đều gặp phiền phức lớn. Linh nói:

– Em về resort trước đây. Không bé Vân lại hỏi này nọ. Anh lát có đi ăn cùng không?

– Sáng anh bận công việc với mấy người bạn. Có gì hẹn ăn trưa rồi gặp mọi người ở nhà hàng XC nhé!

Ok anh vậy đi. Rồi Linh nhanh chóng bước đi.

Tôi lại suy nghĩ miên man mình lại bị cuốn vào cái vòng lẩn quẩn drama gì thế này. Hết nhùng nhằng với vợ anh Bình lúc trước, rồi giờ qua đêm với đào của anh Bình haizzz. Chuyện gì đang xảy ra thế này! Thôi kệ mịa nó. Chuyện gì tới thì nó tới chứ làm suy nghĩ chi cho thêm đau đầu. Tiing tiing…điện thoại báo tin nhắn:

Anh đang ở đâu thế? Có rảnh không đi ăn sáng với em nhé! [icon morning] + [icon breakfast]– Vân nhắn

Tôi reply: Sáng nay anh có công việc với bạn rồi trưa nay hẹn mọi người ở nhà hàng XC! Gặp em sau nhé! Have a nice day!

Tôi cũng nhắn tin hẹn với Duy nữa cho phải phép, cũng chẳng biết Duy đang ở phương trời nào? Kệ.

Chúng tôi gặp nhau ở nhà hàng XC. Thấy Duy có vẻ vui hơn tối qua nên tôi hỏi: Đêm qua chắc vui lắm boss Duy nhỉ?

Ừ thì cũng được, không có chó thì bắt mèo thay vậy. Linh biết Duy đang đá đểu mình mà chắc quen rồi Linh giả bộ nói vào:

– Ai chứ anh Duy đào hoa, giàu có đi đến đâu chẳng có đầy mấy em bu vào.

Đấy, thế mà có người chê trong khi tôi cất công từ ngoài Hà Nội bay vào đây. Chẳng có chút thành ý gì cả! Chắc tôi phải nói lại với anh Bình thôi, thế này thì chán quá! Thấy đốp chát tôi nói vội:

Thôi thôi mọi người dùng bữa đi ở đây đồ ăn ngon lắm có cả vị Sài gòn cũng như các món vị miền Bắc nhé. Vân với Linh chọn thêm món nhé! Linh nói: Tối nay em sẽ bay về Sài gòn.

Thấy thế Duy cũng nói theo: Chắc tôi cũng đặt vé về Sài gòn chứ tôi nghe giới thiệu ngoài cảnh đẹp còn có “búp” gì đó ngon lắm ai ngờ là bông “bụp” như hoa cứt lợn thế kia thì tôi ở lại làm gì về lại Sài gòn kiếm “búp” nhiệt tình cho rồi.

– Vậy để gọi trợ lý đặt vé cho 2 người nhé!

Ừ thì tùy chú, sắp xếp sao thì sắp xếp. Chứ tôi thấy ở đây là thấy không vui rồi đó. Rồi nhìn sang Linh như muốn dằn mặt. Tôi vội chữa bầu không khí:

– Em biết rồi, tất cả là lỗi tại em. Em chăm sóc anh Duy và mọi người không được chu đáo. Là lỗi của em.

– Tôi không có ý nói chú, chú ra đây còn vì công việc tôi biết mà ý tôi nói mấy người mà không có thành ý thôi!

– Dạ, vậy về lại Sài gòn em tạ lỗi với boss sau nha. Thôi món lên rồi chúng ta thưởng thức và ngắm biển thôi mọi người.

Bỗng Vân hỏi tối qua ở bar xong anh đi đâu thế? Tôi đáp thì anh ghé chỗ nhà người bạn thấy khuya rồi ngủ lại đó luôn.

Ơ tối qua chị Linh cũng không về phòng nè. Linh vội nói:

– Ừ thì chị hơi say với thấy khuya rồi về phòng mất công làm em thức giấc nên chị thuê khách sạn gần đó rồi sáng về lại resort.

– Vậy là tối qua anh không về homestay, chị không về resort có khi nào…?

Nói tới đây Linh đứng dậy nói: Thôi mọi người cứ ăn nha, em ăn no rồi giờ về resort ngủ nghỉ rồi dọn hành lý ra sân bay. Có gì thì alo em. Anh Khánh rảnh thì đưa bé Vân với anh Duy đi dòng dòng Phú Quốc nhé. Em về trước đây.

Thấy anh Duy đang nhắn tin cười cười tôi nói: Anh đang nhắn với cô gái hôm qua à.

– Ừ ừ…

– Nếu anh có hẹn thì cứ đi đi!

– Ok vậy anh đi trước nhé! Chú với bé Vân cứ đi chơi cho tự nhiên nhé!

Tôi gọi trợ lý kêu đặt 2 vé máy bay cho Linh và Duy về lại Sài gòn rồi gọi điện báo cho anh Bình tình hình ngoài này thế nào.

Còn tôi với Vân ở lại ăn trưa. Bé hỏi:

– Lát anh tính đưa em đi đâu đây?

Tôi nghĩ nhanh rồi nói thì mình ra Dinh Cậu sát đó có Miếu Thủy Long Thánh Mẫu cho em xin quẻ này nọ với cầu tình duyên nghe nói linh lắm đó. Đưa Vân vào miếu rồi ngồi hẹn Vân bên quán cafe Phố Biển sát bên đó ngắm biển luôn.

Tôi ngồi nghe sóng vỗ và ngắm máy bay ở quán cafe Phố Biển, ngày xưa là nơi yêu thích nhất khi mới tới đảo và cũng là nơi chứng kiến vòi rồng trên biển giữa một bên nắng đẹp một bên mây đen đang dần kéo đến vào ngày tôi rời đảo. Thấy người người bán vé số nên một điều tôi nhận thấy rằng dân địa phương ở đây hay vùng biển đảo thường rất tin vào tâm linh, may rủi. Vì với họ mỗi lần ra khơi đôi khi gặp những cơn sóng, cơn mưa bất chợt mà phương tiện thì thô sơ giữa biển cũng như đánh cược cả mạng sống, rồi sự may rủi với họ khi gặp được đàn cá thì trúng đậm, còn không thì chẳng được bao nhiêu. Cuộc sống, trải nghiệm của họ khác nhiều với dân đất liền hay đồng bằng.

Tôi nhớ những ngày khi còn sống ở đảo, những người bạn cùng khởi nghiệp ngày đó, quá trình đô thị hóa làm đảo thay đổi quá nhanh, quá khác những ngày tôi mới ra. Kí ức trong tôi hiện về một kỉ niệm “sóng gió” năm ấy qua câu status:

Cuộc sống đảo là tập quen dần với những cơn sóng nhỏ rồi to cũng như lâu lâu bonus cơn giông bất chợt thôi mà

Bỗng Vân quay sang nói: Sáng mai em phải về lại Sài Gòn rồi mẹ em với cậu gọi về. Thấy Vân có vẻ buồn buồn tôi an ủi: Hay là anh nói trợ lý công ty đặt cho cái villa trong khu resort 6 sao ở đảo này nhé. Nơi villa duy nhất có thể ngắm được bình minh và hoàng hôn đó.

– Thôi không cần đâu anh. Sao lúc nào anh cũng cứ thích đưa em những chỗ sang chảnh như vậy, em đâu cần như vậy. Nếu thích thế thì em đã chẳng xin theo anh ra đây. Vì em nghĩ anh là người kiến tạo trải nghiệm nên luôn đi tìm những cảnh Đẹp Độc Lạ thú vị mới.

– Ừ anh đang kiến tạo trải nghiệm nè.

– Mà sao em thấy dạo thời gian gần đây anh ít tập trung vào những trải nghiệm đậm chất dân dã địa phương mà cứ nhăm nhe vào những trải nghiệm luxury giải trí để phục vụ cho giới nhà giàu hay tụi trọc phú vậy.

– Vì anh cần nhiều nhiều tiền em à! Anh phải kiếm nhiều tiền để trả nợ em à!

– Anh rồi cũng giống như cậu em nữa rồi. Tiền nhiều để làm gì?

Haizz em có biết chỉ những người đã hoặc đang có rất rất nhiều tiền thì mới có thể đẳng cấp để nói câu đó không? Còn người thường như anh thì có khi phấn đấu cả đời cũng chưa bằng một lần đốt tiền của họ. Mà em cũng lạ sinh ra trong gia đình có điều kiện mà cứ thích sống như những đứa bình dân rồi sống vì một thế giới Xanh – Sạch – Đẹp là thế quái nào? Cuộc sống này cũng như cuộc đấu tranh sinh tồn của các loài vật em à! Bản chất cũng dã man không kém mặc dù phủ bề ngoài những thứ văn minh này nọ thôi.

Cuộc sống vốn dĩ không công bằng, hãy tập làm quen với điều đó. Có những kẻ ăn không hết kẻ lần không ra, em không thấy quan điểm và tư duy của anh và em quá khác nhau à! Với lại em còn nhỏ cũng như chiếc chiếu mới – nó chưa từng trải em à. Nhưng…thôi từ từ em sẽ nhận ra cuộc sống không màu hồng như trong phim Hàn đâu.

– Sao anh cứ nghĩ tiêu cực về cuộc sống như thế! Mình phải cố gắng phấn đấu chứ! Cứ theo đuổi ước mơ, đam mê! Giúp thế giới tốt hơn chứ!? Chẳng phải dân startup tụi anh lúc nào cũng nói change the world là gì!?

– Ừ ừ trên lý thuyết là thế. Hồi trẻ anh cũng từng nghĩ như thế nhưng có lẽ dòng đời xô đẩy anh đã có suy nghĩ khác rồi.

– Là chuyện gì anh kể em đi.

– Đến một lúc nào đó anh sẽ kể cho nếu chúng ta còn duyên gặp lại, và vào đúng thời điểm em à.

– Vậy giờ chúng ta gặp nhau là sai thời điểm à?

– Ừ chắc vậy.

– Nhưng em chỉ cần đúng người là được! Vậy chúng ta có phải là đúng người không?

– Anh cũng không biết nhưng biết chỉ biết hiện tại là không đúng thời điểm thôi.

– Em chỉ cần đúng người là được, mọi chuyện sẽ do mình tự quyết định hết anh à!

– Ừ có những lúc anh cũng nghĩ thế nhưng sau nhiều lần bị vùi dập nên có lẽ giờ đây với anh “Mưu sự tại nhân thành sự tại thiên” rồi em à.

– Thôi em không muốn nghe thêm lý do với triết lý của anh nữa, lát chiều anh có rảnh không, chở em vòng quanh đảo ngắm hoàng hôn lần cuối í?

Tôi ậm ừ nói: Để anh xem đã có gì anh gọi em. Điều tôi bực mình ở con bé là nó luôn nghĩ tôi là người tốt, là người “khẩu xà tâm phật” thôi. Nhưng nó đâu biết tôi thường hay phải làm “người tốt bất đắc dĩ” hay vì hoàn cảnh thôi, chứ cũng chẳng thích làm người tốt tí nào cả. Ví dụ ngay lúc này nè nếu nó không phải là cháu anh Bình gửi gắm chắc tôi đã nói: Anh bận việc và đưa nó về ngay resort luôn rồi.

Buổi chiều đang suy nghĩ làm việc tiếp hay đưa con bé đi chơi không thì cúp điện. Haizz ở hostel này cũng có máy phát điện đâu. Thôi thì gọi điện thoại chở nó đi vòng vòng ngắm hoàng hôn vậy.

Rồi Vân hỏi tôi: Anh Khánh ở Phú Quốc này thì chùa nào cổ kính và linh thiêng yên tĩnh giờ em muốn đến đó tịnh tâm một chút í!

– Theo anh thì là chùa Sư Muôn.

– Vậy chúng ta đến đi í

Ấn tượng nhất của tôi với chùa khi lần đầu tới đó là mạch nước ngầm cứ tuôn chảy thành dòng từ khe núi bên trái ngôi chùa, rồi các sư thầy xây bể chứa nước đó lại mà nó vẫn cứ tuôn chảy tụ thành những mương nhỏ ngay trong sân chùa. Chùa Sư Muôn ngay như tôi là người Công giáo mà cũng cảm nhận được linh thiêng nơi này. Đó là do tôi đã từng có một trải nghiệm phải nói là nó khá tâm linh ở đây khi nằm võng dưới tán cây thanh trà lúc tôi đang gặp chuyện khá khăn và nơi tôi từng cầu nguyện và ước ao những điều trong lòng rồi nói chuyện buông quơ với người bạn. Thế mà mọi sự lại xảy ra như thể là có người “lặng thầm” giúp tôi thực hiện được điều đó vậy.

Tôi đưa Vân vào chùa rồi tham quan cây da cổ thụ rồi đi theo đường vào chùa cổ và lên cao nữa có mấy cái võng và một cái am nơi trụ trì tu luyện có thể phóng tầm mắt ra xa.

Rồi sau đó tôi ngồi ngoài chờ Vân vào tịnh tâm viếng chùa và nói chuyện với mấy sư cô gì đó. Một hồi lâu Vân mới ra tìm rồi nói:

– Anh chờ em có lâu không?

– Có gì đâu em

– À anh sắp hoàng hôn rồi đó ở Phú Quốc này có chỗ nào ngắm toàn cảnh hoàng hôn ở trung tâm này không?

– Có chứ em, giờ anh em chạy lại chắc kịp ngắm hoàng hôn nè!

Đó là núi Điền Tiên ngay ở trung tâm gọi là núi nhưng cũng thấp có lẽ gọi là đồi chắc đúng hơn nhưng với độ cao này thì cũng đủ để có thể ngắm 360* toàn cảnh view biển, thị trấn và các dãy núi phía xa. Ngày xưa tôi được một người bạn dắt lên, thời đó ít người biết ngay cả dân địa phương, vì chỉ có thể đi bộ chứ chưa có đường xe máy như bây giờ. Nhưng xe máy cũng chạy gần lên tới thôi và cũng phải đi bộ một quãng nữa để lên đỉnh ngắm toàn cảnh đảo. Chúng tôi ngồi lên một tảng đá lớn đón ngắm hoàng hôn. Vân thì chỉ thích ngắm mây trời rồi cứ chỉ trỏ hỏi đám mây này đám mây kia anh thấy giống cái con gì? hình gì? cái gì? Nó tên Vân quả không sai mà.

Ngồi đây tự nhiên cảm xúc lâng lâng như ngày xưa đứng ở trên đỉnh núi này tôi đã từng post với cap: “Nơi đam mê bắt đầu” và “Nơi giấc mơ sẽ thành hiện thực” đính kèm với 1 tấm hình chụp bản kế hoạch triển khai dự án của mình cùng bản thảo đề xuất hợp tác của một đối tác lớn phía bắc rồi đặt viên ngọc may mắn đè lên mặt, phía dưới 1 phiến đá hướng về phía mặt trời. Tôi thì kể cho bé nghe những dự định, dự án ngày đó thế này thế kia. Nghe xong bé không nói gì im lặng một lúc ngắm cảnh rồi đột nhiên nói:

– Sao lúc nào anh cũng xem em như con nít thế! Anh dám cá với em không? Em sẽ cùng anh tạo ra dịch vụ gì đó vừa kiếm tiền vừa cân bằng được cuộc sống nè, giúp anh có thể dung hòa được chuyện kiếm được nhiều tiền từ các trải nghiệm đậm chất Xanh – Sạch – Đẹp, trải nghiệm lối sống nhân văn giúp đỡ người nghèo, trẻ em nè mà không cần phải thủ đoạn cạnh tranh thủ đoạn, chiêu trò, lừa lọc nè!

– Chắc em xem phim Hàn Quốc nhiều quá phải không? Anh cũng từng xem vài phim thì thấy phim giờ Hàn cũng hay, hay hơn phim HongKong ở góc độ mới, có những giải pháp mà mình sẽ có được cả 2 thứ công việc sự nghiệp và tình yêu này nọ, theo đuổi được tới cùng đam mê, mơ ước….

Nhưng trong phim đó là những trường hợp đặc biệt như là kiểu em thuộc vào người may mắn trúng số độc đắc. Còn không thì anh nghiệm ra rằng để được cả 2 vẹn toàn thì cái giá phải trả không phải là gấp đôi mà là gấp 4 gấp 10 lần đó em à!

Đừng nhìn mọi thứ màu hồng như trong phim bé ơi! Em có nghĩ mình nằm trong số 1 phần triệu triệu người may mắn không? Hoặc em có sẵn sàng trả giá lớn để vượt qua những khó khăn trở ngại không?

– Em không biết nhưng em tin không những sẽ làm được mà còn giúp anh thay đổi nữa đó!?

– Ừ anh sẽ chống mắt chờ ngày đó bé à haizz.

– Nếu khi đến đó anh sẽ yêu em chứ!

– Haizz em tính chuyện xa quá, lúc đó chắc gì em đã yêu anh, hay không biết anh, em còn sống không? Tụi con gái mới lớn tụi em hơi tí là say nắng trúng gió nhất thời. Vài ngày nữa có khi còn quên cả tên anh.

– Em tin vào linh cảm của em và lời bà bói kia đã nói kiểu người như anh chính là người em cần tìm trong cuộc đời.

– Giờ em lại còn tin cả bói toán nữa cơ đấy! Trong đời anh chưa gặp ai “ngây thơ” như em cả!

– Em chỉ muốn hỏi lại một lần nữa có chắc chắn khi đó anh sẽ yêu em phải không?

– Ờ ờ nếu em làm được thì anh chắc chắn yêu bé, bé ạ.

– Anh hứa rồi đó. Ngoắc nghéo tay làm tin í?

Ok luôn cô bé à!- Tôi nghĩ thầm làm quái gì có chuyện đó xảy ra.

Sao con bé này lúc nào cũng cứ ngây thơ dở dở ương ương, đã thế giờ còn nghe những lời thầy bói gì gì đó mới ghê, chẳng giống họ hàng nhà nó ngoài bắc là sao? Thôi dù sao cũng là ngày cuối và lần cuối rồi chiều nó xíu cho nó vui, sau này chẳc không gặp lại đâu, mà gặp chắc lúc đó nó đã lớn, cũng từng trải rồi không còn ngây thơ, mơ mộng thế này nữa – Tôi nghĩ thầm.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.